Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341639
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.
còn gì, em thật sự rất vui khi được gặp chị, bác sỹ Diệp ạ, hi hi hi. Khi nào gặp ba, em phải cảm ơn ba em thật nhiều mới được!”
Diệp Tri Ngã cầm bàn tay không có đến một chút hơi ấm tỏa ra của cô, dùng sức nắm thật chặt bàn tay ấy: “Chị cũng vui lắm em ạ. Em không biết đấy chứ, được đến đây chăm sóc cho em là do chị tốt phước đấy, môi trường ở đây vừa thanh nhã mà công việc lại rất nhẹ nhàng!”
“Thế thì tốt quá rồi chị ơi!”, Kiều Mẫn Hàng cười tươi nói với cô, “Em phải ở trong bệnh viện này một thời gian lâu nữa mới được. Tốt nhất là phải bao cả căn phòng này nữa, có như thế thì bác sỹ Diệp cũng có thể luôn luôn cảm thấy nhàn hạ thoải mái”.
Diệp Tri Ngã cười phá lên: “Cái này là không được đâu đấy nhé. Tuy nói là được nhàn hạ nhưng mà chị vẫn luôn mong cho em mau mau chóng chóng được ra khỏi bệnh viện này. Tốt nhất là không còn lần sau nào nữa phải quay lại cánh cửa của bệnh viện này”.
Nói nói cười cười vài câu, Diệp Tri Ngã nhìn sắc thái của Kiều Mẫn Hàng lộ đầy vẻ mệt mỏiđờ đẫn, liền khuyên cô đi vào nằm trong giường nghỉ ngơi dưỡng sức. Cô lại ngồi bên cạnh giường nói chuyện với Kiều Mẫn Hàng một lúc. Kiều Mẫn Hàng lịm vào giấc ngủ rất nhanh chóng. Thường thì người bị bệnh tim rất dễ bị mệt mỏi, hay như dạng bệnh nhân bệnh tim đã phát triển đến cấp độ nặng như trường hợp của Kiều Mẫn Hàng như thế này lại càng dễ cảm thấy mệt mỏi nhiều hơn. Chỉ có điều cô dù đã đi vào giấc ngủ thật sâu rồi nhưng nụ cười mãn nguyện tươi tỉnh vẫn lộ rõ trên nét mặt. Diệp Tri Ngã quan sát Kiều Mẫn Hàng mà mắt cô, lòng cô quặn đau như cắt.
Bệnh tình của Kiều Mẫn Hàng là như vậy, khi thì thiếp đi khi thì tỉnh dậy. Diệp Tri Ngã phầnlớn thời gian đều vùi đầu ngồi trong căn phòng rộng mênh mông này hoàn thành nốt luận văn còn đang thực hiện dang dở. Dù côđược đảm nhiệm vai trò là bác sỹ chính chuyên phụ trách trị liệu cho Kiều Mẫn Hàng, thế nhưng trên thực tế, dưới sự cho phép của phó viện trưởng Khưu, cô chỉ cần chăm sóc cho riêng một trường hợp là bệnh nhân Kiều Mẫn Hàng mà thôi, kỳ thực như vậy thì vô cùng nhàn hạ rảnh rỗi. Hưởng phúc từ danh tiếng của phòng trị liệu đặc biệt trong tòa nhà bệnh viện cao tầng sang trọng cấp cao như thế này, nên bữa ăn trưa của cô ở đây được cải thiện hơn rất nhiều lần so với khi còn ăn tại nhà ăn dành cho nhân viên bên phòng bệnh cấp cứu. Diệp Tri Ngã vừa ngồi ăn vừa nói chuyện với Kiều Mẫn Hàng. Sau khi ăn xong, Kiều Mẫn Hàng lại tiếp tục được truyền thêm hai bịch nước biển. Dưới tác dụng của thuốc, Kiều Mẫn Hàng đã ngủ thiếp đi cả một buổi chiều dài. Không có ai đến làm phiền Diệp Tri Ngã, nên cô có thời gian nhiều hơn để chuyên tâm cho luận văn của mình. Cô vẫn không ngừng bận rộn, chỉ cho đến khi có tiếng người mở cửa từ bên ngoài bước vào trong phòng bệnh, tiếng bước chân đi vào không còn là âm thanh nhẹ nhàng của đôi giày vải mềm mỏng của các nữ y tá mà cô vẫn nghe đều đều.
Ông Kiều Giám An và Kiều Thận Ngôn đứng bên cạnh bàn sách, nhìn những đồ vật đã được đặt sẵn trên mặt bàn, vô cùng cảm động thảng thốt nói với cô: “Bác sỹ Diệp đúng là một vị bác sỹ thật chuyên nghiệp, thật đáng kính. Cô còn đang ngồi tìm dữ liệuđấy phải không, bây giờ đã qua thời gian trực ban rồi mà”.
Quyển sách xếp trên hàng đầu tiên trên chồng sách dày này vừa khéo lại đúng là quyển luận văn viết về đề tài bệnh tim mạch. Tựa đề ghi trên bìa sách vừa to vừa rõ ràngsúc tích. Diệp Tri Ngã biết rằng ông Kiều GiámAn đã hiểu nhầm cô, tưởng cô đã vì bệnh tình của con gái mình mà khổ công đi tìm tài liệu nghiên cứu trị liệu. Mặt cô bỗng đỏ bừnglên như người đang bị sốt, đứng bật dậy cười gượng gạo: “À, là cháu, cháu không để ý… em Kiều vẫn còn đang ngủ trên giường, cháu nghĩ còn phải một lúc nữa thì em ấy mớitỉnh dậy. Mời chú và anh ngồi tạm xuống đợichốc lát ạ”.
Cô vừa nói vừa xếp gọn lại đống sách đang đặt trên bàn, máy tính cũng được tắt ngay cho vào trong túi đựng. Cô lại đi vào trong quan sát tình hình của Kiều Mẫn Hàng như thế nào. Sau đó mới chào tạm biệt hai cha con ông Kiều Giám An và đi về nhà.
Cô thay đồ đeo chiếc túi xách ra bãi gara lấy xe. Đang đi đến nửa đường thì u Dương Dương gửi tin nhắn đến cầu cứu cô. Diệp Tri Ngã mỉm cười gọi điện thoại lại cho cô. Khi điện thoại vừa thông thì nghe tiếng u Dương Dương thái độ vội vã, giọng đầy vẻ khẩn cấp lo lắng: “Tiểu Diệp, có phải trong bệnh viện đã xảy ra chuyện gì rồi phải khôngchị?”
“Em đang ở đâu thế, đang đi xem mặt tìm người yêu phải không?”
“Đã xảy ra sự cố gì vậy? Sao lại có nhiều bệnh nhân đến thế? Được rồi em biết rồi, em sẽ trở về bệnh viện ngay bây giờ đây”.
“Em nói em đang đi xem mặt tìm người yêu thìxem cho tốt đi, lần nào cũng chơi trò chơi cũ rích như thế này là sao”.
“Nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất đấy, tạm biệt, em sẽ đến ngay bây giờ đây chị ạ!”
u Dương Dương nói xong liền vội vội vàng vàng gập điện thoại lại. Sau đó sẽ dùng tốc độ nhanh hết sức của mình để tạm biệt và chạy ngay ra ngoài. Diệp Tri Ngã cười khì khì từ từ lấy xe, mở cửa ô tô ra rồi ngồi vào trong. Không hề khởi động xe ngay lập tức m