Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
ắng nghe. Phí Văn Kiệt không nói thêm một lời nàonữa từ lúc đó với Diệp Tri Ngã, dường như cũng chẳng để mắt nhìn về phía cô dù chỉ là lướt qua, khiến cho cô có cảm giác những lời anh nói vọng bên tai cô lúc mà cô vẫn còn bị giam trong thang máy, như thể tất cả chỉ là ảo giác, một thứ ảo giác choáng ngợp.
Cả thế giới rộng lớn vô ngần này cũng chỉ làmột giấc mộng, một giấc mộng hão huyền mà thôi. Đó không phải là giấc mộng của một cá nhân bất kỳ nào, mà là giấc mộng của tất cả của toàn bộ. Dù bạn không còn nhưng cả thế giới này vẫn sẽ tiếp tục cơn ác mộng đó.
Đây là câu anh Đỗ Quân đã nói với cô vào bữa cơm tối đó. Chẳng lẽ thật sự lại là ảo tưởng chăng? Chẳng lẽ cả thế giới rộng lớn vô ngần này áp đặt cho cô vào trong một giấc mộng? Có người đang thét gọi bác sỹ Diệp, cô thẫn thờ trả lời cho có, ngẩng đầu lên nhưng không ngay lập tức nhìn về phía có âm thanh cất lên đó mà cô chỉ là thuận hướng nghiêng đầu nhìn về phía đó, người đó nói rằng sẽ đưa cô về nhà, cô liền trả lời đồng ý một cách vô thức, lại mỉm cười nói lời cám ơn như một phản xạ vô điều kiện, sau đócô đi theo bóng dáng cao to ấy ra khỏi nhà.
Mọi thứ như đang đảo lộn chồng chất trướcmặt cô, chỉ có hình ảnh Phí Văn Kiệt đang đứng yên bất động như một bức tượng đá cao sừng sững ngất ngưỡng nổi bật trong dòng nước biển mênh mang xa tắp. Cô lướt qua người anh, giống như chú chim đang chuẩn bị cất cánh để bay một hành trình dài đằng đẵng phía sau nó, lần bay này sẽ có thể là hành trình dài ngàn dặm vạn dặm xa xôi cách trở, cũng có thể mãi mãi về sau này sẽ chẳng còn bay được về chốn cũ nữa.
Trái tim bị co lại bé nhỏ, mạch máu không đủ lớn để vận chuyển lượng máu đi khắp cơ thể,thần kinh não và tứ chi đều đã bị tê liệt và mất đi cảm giác, Diệp Tri Ngã chầm chậm từngbước tiến về phía trước, bỗng nhiên hai chân lại bất động khiến người cô ngã quỵ xuống đất. Kiều Thận Ngôn ôm chặt đỡ lấy cô. Diệp Tri Ngã bám vào cánh tay anh mỉm cười khẽ gật đầu: “Giày, đế giày… cao quá…”
Kiều Thận Ngôn ngoảnh đầu nhìn gương mặtxanh xao tái nhợt của cô bác sỹ bé nhỏ, hơi chau mày, sau khi ôm chặt người cô để đỡ cho cô không bị ngã quỵ xuống vẫn không rút cánh tay lại, mà anh nhẹ nhàng bình tĩnh dùng cánh tay mình ôm chặt vào eo thon của Diệp Tri Ngã, tư thế rất thân mật bước rakhỏi nhà để lại đằng sau những ánh mắt chăm chú dỏi theo bóng hai người.
Đợi cho đến khi anh trai và bác sỹ Diệp đã đikhuất rồi, Kiều Mẫn Hàng khoác tay của ba mình, nũng nịu nói: “Ba nhìn đấy, anh trai và bác sỹ Diệp đi bên nhau tốt biết bao, anh trai con vừa không thích tiểu thư Tôn Gia Linh, mà thiểu thư Tôn Gia Linh cũng chẳng thích anh ấy đâu, làm sao mà ép buộc hai người đó đến với nhau làm gì! Hai người đấy giả dụ mà ly hôn rồi thì chắc ba sẽ vui sướng lắm phải không vậy! Mọi người chỉ thich nhấtlà tìm người kế thừa để tiếp tục công việc cha truyền con nối mà thôi, thật là cổ hũ phong kiến quá đi! Đả đảo những phụ huynhcó tư tưởng phong kiến phát xít!”
Ông Kiều Giám An không hề nói câu nào cả, chỉ mỉm cười một cách nhẹ nhàng. Kiều Mẫn Hàng nhìn nụ cười đang nở trên môi ba mình liền vui mừng quay sang ra dấu hiệu OK với Phí Văn Kiệt. Nhưng Phí Văn Kiệt lại không nhìn thấy điều này, anh vẫn đang bần thần nhìn về phía Diệp Tri Ngã vừa bước đi, trướcmắt anh hiện ra vẫn là cánh tay của Kiều Thận Ngôn đang ôm eo Diệp Tri Ngã.
Cũng bắt đầu từ cái đêm hôm đó, Kiều Thận Ngôn đột nhiên cứ thế hiện ra trong cuộc sống của Diệp Tri Ngã. Anh đến với cô rất nhanh, căn bản chẳng để cho cô một chút cơ hội để suy ngẫm hay do dự gì cả. Anh giống như những chiếc lò cao áp nóng rực nhễ nhại trong tập đoàn gang sắt Ninh Huy của chính mình, để rồi dù là thép hay là đá thì đều có thể nóng chảy hóa thành nước. Anh không tin rằng trên cõi đời này còn có thứ gì không thể bị ép thành tro thành bụi được.
Diệp Tri Ngã mỗi ngày đi đến bệnh viện công tác đều nhìn thấy bác bảo vệ mỉm cười tủm tỉm đưa cho cô một bó hoa tươi rất to, lần nào cũng khiến cho cô có cảm giác như bị têdại cả hệ thần kinh. Từ thứ hai đến thứ sáu, một tuần năm ngày thì mỗi ngày đều tặng những bó hoa không giống nhau. Những bó hoa này nhìn là biết ngay rất đắt tiền rất nổi tiếng, nó làm cho cô bỗng nhiên thành ngườinổi tiếng trong trung tâm điều trị bệnh tim mạch này, nhắc đến cô là người ta nhắc đến ngay cô bác sỹ họ Diệp trẻ trung xinh tươi đang có người theo đuổi mình rất mãnh liệt rất sát sao.
Đỗ Quân mấy ngày nay nhận ra ánh mắt sắc thái của Diệp Tri Ngã không còn giống như hồi xưa nữa. Diệp Tri Ngã kỳ thực đang ở trong tình huống khóc cười không ra tiếng. Những điều này đều là những điều gì thế, cô đã gây phiền phức cho ai vậy? Vì sao bị Kiều Mẫn Hàng gây phiền toái một lần còn chưa đủ, giờ lại thêm một ông anh trai tiếp tục quấy nhiễu đến cuộc sống của cô nữa chứ. Di động cô đã tắt liên lạc từ lâu, đến dây điện thoại bàn trong nhà cô ở cũng đã được rút ra gọng gàng. Điện thoại phòng làm việc trong bệnh viện thì đưa cho u Dương Dương phụ trách quản lý. Thực ra cô không còn muốn những người trong dòng họKiều kia lại c