Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
ó thêm một cơ hội tiếp xúc với mình nữa. Không thể nào!
u Dương Dương cầm ống điện thoại đang nghe dở rất lịch sự nói: “Sao lại không khéo như thế này, bác sỹ Diệp đang ở trong phòng thực nghiệm rồi… Việc này thì tôi không biết, có thể sẽ trở lại rất nhanh, mà cũng có thể sẽ ngồi thực nghiệm cả ngày ở bên đó không trở lại nữa… Thời gian tan ca là năm rưỡi chiều, thế nhưng nếu phải tăng ca thì không nhất định giờ nào đâu, ai biết được mấy giờ mới có thể tan ca cơ chứ, hi hihi… Vâng, vâng được ạ, gặp bác sỹ Diệp rồi tôi sẽ chuyển lời lại cho cô ấy ạ”.
Đặt điện thoại xuống bàn, u Dương Dương lườm nguýt quay đầu lại nói: “Làm cái gì thế, làm cái gì cơ thế chứ. Nhận một cú điện thoạicủa anh ấy là chị sẽ chết ngay hay sao. Chị không muốn quan tâm gì đến anh ấy nữa thì chỉ cần một cuộc điện thoại nói cho dứt khoát rõ ràng vào là xong. Thì chị nói là cô nương này nhìn anh không ưa một tí nào cả,mau mau biến mất khỏi tầm nhìn của cô nương này đi. Đấy, chỉ một câu này thôi là cóphải giải quyết xong xuối hết rồi không à?”
Diệp Tri Ngã co người ngồi xuống, trốn đằng sau màn hình máy tính nhỏ nhẹ: “Chị không phải là không muốn nói với anh ấy…”
Cô đã lớn đến tầm tuổi này rồi đương nhiên là biết rằng biện pháp thế nào thì có thể giảiquyết một cách tốt nhất những vấn đề xảy ra chứ. Thế nhưng cái hôm ở trong thang máy đó, Kiều Thận Ngôn chỉ đứng sừng sữngcạnh cô, anh có nghe thấy tiếng gọi thét vào trong của Phí Văn Kiệt, tất nhiên là cũngcó nhìn thấy ánh mắt cử chỉ quan tâm đặc biệt của Phí Văn Kiệt dành riêng cho cô. Những bó hoa mà Kiều Thận Ngôn đã và đang ngày ngày tặng cô đây thật sự là có ý muốn theo đuổi cô hay sao? Hay đó chỉ là… có dụng ý gì khác nữa?
“Chị có biết thế nào gọi là hiền quá sẽ bị bắtnạt không hả? Chị là chị đã quen với tính cách thùy mị ôn hòa mất rồi. Em nói cho chị biết, chị Diệp, anh Tiểu Duệ nhà em đã từng nói rằng cái mềm sẽ sợ cái cứng, mà cái cứng lại sợ cái kiên cố, nhựng cái kiên cố thì sợ cái liều lĩnh, và cái liều lĩnh lại sợ cái bất cần đời,rồi cái bất cần đời cuối cùng lại sợ cửa hàng bán bảo hiểm đây nhé”.
Diệp Tri Ngã ngập ngừng không thành câu: “Ý của em là… cái gì cũng có cách hết cả, cái gì cơ chứ…”
“Đây cũng là lý luận về chuỗi vật chất, chị cóhiểu không chị? Chị thuộc vào tốp tầng lớp những vật mềm yếu nhất. Bất kể là vật cứng hay vật kiên cố, hay là vật liều lĩnh rồi lại vật bất cần đời v.v… thì cũng đều có thể trị được chị luôn đấy nha”.
“Thế thì chị biết làm thế nào bây giờ?”. Diệp Tri Ngã bần thần không còn gõ tay vào bàn phím máy tính nữa, thở dài ngao ngán mất đến vài giây mới thốt ra thành lời được, “An ủi, an ủi chị đi em ơi, bánh quy hình ngón tay chỗ em có còn nữa không vậy, sao mà ăn ngon thế cơ chứ, đưa cho chị một ít, chị ăn với”.
u Dương Dương thong thả lôi hộp đựng bánh quy trong ngăn kéo tủ ra đưa cho cô: “Ăn, ăn, ăn! Chị mà ăn nữa thì vẫn sẽ là sinh vật đơn bào chuyển sang trùng roi, rồi chuyển từ ấu trùng sang bươm bướm, có tiếnhóa thể nào cũng vẫn chỉ là một loại động vật trong quá trình biến chuyển đó mà thôi! Sao mà lại có thể mềm yếu đến thể cơ chứ, chẳng có tương lai một chút gì cả à”.
Được một lúc, tiếng gõ tay vào bàn phím máy tính của Diệp Tri Ngã lại vang lên liên tục. Giọng nói của cô nhỏ nhẹ khẽ khàng khiến cho người nghe có cảm giác như cô đang bất lực và vô cùng mệt mỏi: “Chị cũng không phải là không muốn nói cho rõ ràng vớianh ấy, u Dương Dương… chị… chị bây giờ muốn từ chức, không muốn công tác ở đây nữa em à…”
u Dương Dương lắp bắp: “Gì cơ? Chị nói gì cơ? Chị nói lại cho em nghe thêm lần nữa đi nào!”
Diệp Tri Ngã chăm chú nhìn từng hàng tiếng Anh hiện ra lần lượt trên màn hình máy tính, mỉm môi cười một cách ngượng ngùng: “Thì từ chức mà, hai từ này khó giải thích lắm sao?”
u Dương Dương đứng dậy đi về phía cô đang ngồi rồi kéo cô ra khỏi khu bàn máy vi tính này: “Ôi, Diệp Tri Ngã, chị có thể kể câu chuyện đùa mang tính chất quốc tế thế sao,một anh Kiều Thận Ngôn lại có thể khiến cho chị cảm thấy sợ hãi đến mức độ này sao? Em xin chị, chị thể hiện giống tư thái của một con người bình thường đi được không hả chị?”
“Không phải như em nghĩ vậy đâu, u Dương Dương, việc chị từ chức chẳng có liên quan gì đến anh ấy cả… Chị chỉ là, cảm thấy rất mệt mỏi… hơn nữa chị cũng đã muốn về quêrồi, chị đến thành phố Nam Kinh này đã lâu, nhưng mà chị vẫn cảm thấy rằng… cảm thấy rằng chị vẫn thích Hải Thành quê hương của chị hơn em ạ…”
“Chị thích hơn à, nói chung là chị có xe, chỉ cần lái xe hơn hai tiếng đồ hồ là đã đến nơi rồi mà, lúc nào cũng có thể quay về được, sao chị lại phải từ chức như vậy chứ? Được vào bệnh viện Nhân dân này công tác đâu có dễ dàng gì, trung tâm điều trị bệnh tim mạch này lại do anh Đỗ Quân vất vả giúp đỡ lắm thì chị mới có ngày vào được trong này công tác chứ. Chị mà từ chức thì sẽ đáng tiếc biết bao. Chị về Hải Thành rồi thì liệu còn cơ hội tốt như thế này nữa không! Mà chị cũng đã mua nhà tại thành phố Nam Kinh rồi cơ mà! Chị đừng có tự nghĩ vẩn nghĩvơ lên như thế! Não của chị giờ đã chứa đầy