The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

a anh ấy mà nói, bờ vai của anh ấy rất săn chắc, cái bụng anh ấy bằng phẳng hệt lưỡi dao”.
Lưỡi dao? Tại sao lại bằng phẳng như lưỡi dao được chứ nhỉ? Để hình dung một ngườiđàn ông có thân hình đẹp thì nên miêu tả như bờ ngực nhô lên tám múi căng phồng mới đúng chứ? Cơ bụng vạm vỡ và lưỡi dao thì có liên quan gì đến nhau được chứ? DiệpTri Ngã cắn nhẹ vào môi mình, cô nghĩ một hồirất lâu về sự so sánh này, một sự so sánh quá ư là khập khiễng. Thế nhưng vô tình lại khiến cho người đã đọc qua không thể không có cảm giác ấn tượng về nó. Mỗi lần đọc đến đoạn này, cô đều hình dung ra tướng mạo của một người đàn ông dáng vẻ mảnh mai nhưng lại có những cơ thịt cuộn chắc vào nhau, để khi những cơ thịt chắc chắn ấy co vào hay giang rộng ra đều lộ rõ sự khỏe mạnh cường tráng đầy chất đàn ông ấy.
Cũng giống như ngày hôm đó, trong chiếc xeô tô ấy, Kiều Thận Ngôn đã lộ rõ sự khỏe mạnh cường tráng đầy chất đàn ông như thế.
Diệp Tri Ngã gập quyển sách lại, nhìn ra khung cảnh bên ngoài máy bay, bỏ hết những muộn phiền buồn bã vừa chợt hiện lên trong tâm trí cô lúc nãy. Mặc dù thời giantrôi qua được hơn một tháng rồi, mặc dù cô có thể biểu hiện như chưa từng xảy ra chuyện gì cả, thế nhưng làm sao có thể quênđược nụ hôn đó chứ? Nói không tức giận thì đang lừa dối lòng mình, nhưng mà ngoài cảmgiác tức giận ấy ra thì trong thẳm sâu tâm hồn cô vẫn còn dư âm da diết của một thứ cảm giác khác nữa, một thứ cảm giác mơ hồ mà cô không biết nên gọi tên là gì.
Thứ cảm giác đó rốt cuộc là gì cơ chứ? Trong quyển sách “Giấc mộng đã qua về chiếc cầu” có một câu viết về những lời Kincaid dành cho Francesca: Giấc mơ đã qua là những giấc mơ đẹp, nó không phải là hiện thực, nhưng tôi cảm thấy rất vui vì tôi đãđược mơ những giấc mơ như thế. Đến bây giờ ngẫm nghĩ lại những điều đó, cô bắt đầuhiểu sâu hơn một chút triết lý ẩn sâu trong câu nói này, và cô dần dần ngầm hiểu ra được rằng Phí Văn Kiệt có thể cũng chỉ là một giấc mơ đã đi qua của cô mà thôi, giấc mơ ấy đã ở bên cạnh cô suốt cả một đêm dài bất tận, thế nhưng khi trời sáng rồi, khi đã tỉnh giấc mộng rồi thì dù có tiếc nuối như thếnào chăng nữa, tất cả cũng phải trở về với thực tại cuộc sống. Nếu như không phải vì nụ hôn của Kiều Thận Ngôn, cô có thể vẫn chưa nhận được ra ánh mắt lạnh nhạt vô vị của Phí Văn Kiệt dành cho cô, và khi ấy cô vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng phù du, vẫn chưa thể nào tình dậy với hiện thực cuộc sống này được. Đây có phải là sự tiếc nuối của cái đã sai hay không? Diệp Tri Ngã cười một cách khổ sở, lắc đầu với chính bản thân mình.
Cô tiếp viên hàng không lấy một chiếc chăn đắp lên người Kiều Thận Ngôn, Diệp Tri Ngã bỏ quyển sách xuống cẩn thận đắp lại cho anh. Kiều Thận Ngôn đang ngủ rất nhẹ nhàng, rất say sưa bỗng chốc tỉnh dậy: “Anhđã ngủ say rổi phải không?”
Diệp Tri Ngã vẫy vẫy quyển sách lên trước mặt anh và nói: “Quyển sách hay như thế này, sao anh lại có thể ngủ ngon được đến như thế cơ chứ”.
Kiều Thận Ngôn cảm ơn cô tiếp viên hàng không, bảo cô mang chiếc chăn đó đi và mang đến một cốc cafe cho anh: “Anh đã bận rộn suốt từ tối hôm qua đến trước lúc lênmáy bay mới xong xuôi được một chút, bây giờ thật sự không chịu đựng được nữa rồi, nếu không có cafe thì anh thật sự không chống chọi lại nổi nữa”.
“Tại sao anh bỗng nhiên lại nghĩ đến quyển sách này mà đọc cơ chứ?”
Kiều Thận Ngôn mỉm cười trả lời cô: “Một người anh em của anh thời gian gần đây bị bà xã nổi cơn tam bành đòi đâm đơn xin ly hôn, nói là vì đã đọc quyển sách này mà dẫn tới chuyện ly hôn ấy. Anh rất tò mò, phải đọc xem trong đó đã viết những gì vậy, tại sao lạicó động lực mạnh mẽ đến dường vậy cơ chứ. ”
“Động lực mạnh mẽ thì không dám bàn tới, nhưng mà quyển sách này có nội dung vô cùng cảm động anh ạ, và thực sự cũng dễ khiến cho người đọc mất niềm tin vào hôn nhân”
“Mất niềm tin sao? Có phải lại là vì khẩu hiệu tôn trọng phụ nữ, còn những người đàn ông kỳ thực đều là một đống hèn nhát núp sau cái bóng của phụ nữ, có đúng như thế không?”
Diệp Tri Ngã tỏ ra không hiểu ý của anh: “Anh nói ai vậy?”
“Còn có ai ở đây nữa chứ? Nhà nhiếp ảnh trong quyển sách đó chứ còn ai”.
“Sao anh lại có thể nói ra được những câu như thế cơ chứ! Ông ấy đã bị biến thành hènnhát núp sau cái bóng của phụ nữ từ khi nào cơ chứ!”
Kiều Thận Ngôn nhìn vào mắt cô dò hỏi: “Nếukhông như thế thì sao hả? Em nghĩ ông ta là người đàn ông như thế nào?”
Diệp Tri Ngã nhăn trán lên hỏi vặn: “Ông ấy và nữ nhân vật chính đã vì gia đình đó mà bỏ ra biết bao công sức khó nhọc, chấp nhận hy sinh cả đời, vất vả chịu đựng cả đời chỉ để nuôi một hy vọng duy nhất là không làm tổn hại đến người khác, thế này vẫn còn chưa đủ cảm động người đọc hay sao?”
Kiều Thận Ngôn hít một hơi thật dài và nói: “Em vẫn chưa hiểu rõ lắm về tình cảm của người đàn ông đâu Diệp Tri Ngã ạ, sự quan sát và hiểu biết của em vẫn còn hạn chế ở ngưỡng cửa những câu chuyện tiểu thuyết và những bộ phim truyền hình trên tivi mà thôi. Người đàn ông thực sự không thể làm cho anh ta bị đau khổ bị giày vò bởi người phụ nữ đâu,