Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.

a khách sạn cổ lệ này để bắt xe đi thẳng đến nhà hát kịch Moscow được trang hoàng với những ánh đèn điện sáng lóa. Cuối cùng thì có thể đến được nơi này rồi. Cuối cùng thì cũng có thể biến nơi này thành thiên đường riêng cùa chính mình, dành trọn vẹn cho mình trong buổi tối ngày hôm nay rồi.
Con đường dẫn tới đây vô cùng hẹp, và cũng dài miên man. Bàn tay của Diệp Tri Ngã luôn ôm chặt lấy cánh tay của Kiều Thận Ngôn. Cô đứng ở hai bên hành lang cao ngất ngưỡng của phòng bao trong rạp hát kịch này nhìn xuống sân khấu tráng lệ nguy nga mà cô đã mong ước được đến từ rất lâurồi, rèm sân khấu màu tím đỏ nổi bật từ trên vòm rạp cao rũ xuống sát mép sân khấu, trên bức rèm có thêu những nét hoa văn mỹ lệ vàthần bì huyền ảo bằng những sợi tơ vàng và tơ bạc xinh đẹp. Mỗi nét thêu đều sắc sảo thằng tắp và khéo léo vô cùng, hiện ra đầy mê hoặc hấp dẫn, lôi cuốn và lay động bất cứ mỗi tâm hồn đã đi qua.
Diệp Tri Ngã ngẩng cao đầu và thẳng lưng kiêu ngạo bước cùng anh, giống như hồi cô vẫn còn học trong trường đào tạo nghệ sỹ múa ballet vậy, hai đùi khép sát vào nhau vàhai chân cũng phân thành hình chữ T, hai cánh tay cuộn tròn hình vòng cung, tư thế sẵn sang như chỉ chờ âm nhạc vang lên là sẽbắt đầu hòa mình vào thế giới âm nhạc bất tận đó. Và tiếp theo sẽ mở rộng vòng tay ra nhấc cao đùi lên, toàn thân uyển chuyển nhẹnhàng, hai tay giang rộng chuyển động thướt tha như cô thiên nga.
Khi âm nhạc vang lên, toàn sân khấu hiện lên một thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Tất cả khán giả lặng thinh ngồi yên trong vị trí ghế của mình, chỉ có Diệp Tri Ngã ương ngạnh vẫn đứng đó, tâm hồn cô lúc này phải nói là xúc động bồi hồi không sao kể xiết, một thứ cảm giác rất mãnh liệt như dòng điện chạy qua hệ thần kinh khiến cô nhức nhối vui sướng. Cô dùng đôi mắt ngấn nước ngắm nhìn rèm sân khấu rực rỡ trong sắc màu đỏ tím đang được kéo dần ra. Tiết mục đầu tiên là một chú hề xuất hiện ngay giữa sân khấu rộng lớn múa tay mú chân nhảy nhót vui vẻ ngộ nghĩnh, anh ta vừa nhảy vừa nhìn vào những nhà quý tộc giàu có với những bộ quần áo sang trọng đắt tiền, đứng xung quanh một chàng hoàng tử Siegfried trẻ trung khôi ngô tuấn tú. Chàng hoàng tử ấy cô đơn một mình chạy nhảy đuổi theo những cô thiên nga xinh đẹp đáng yêu đang bay lượn trên không trung bao la chuẩn bị hạ cánh xuống một hồ nước. Và sau đó anh nhìn thấy một nàng thiên nga đội một chiếc vòng vàng trên đầu.
Nước mắt cô cứ thể lăn xuống hai gò má, mặc dù cô đã cố gắng lòng dặn lòng kiềm chế càm xúc của bản thân.
Đôi bàn tay ấm áp vòng chặt qua ôm lấy eo của Diệp Tri Ngã, bờ ngực vạm vỡ săn chắc ôm ghì lưng cô. Kiều Thận Ngôn đứng từ phía đằng sau ôm gọn cô vào trong lòng anh, nhẹ nhàng cúi thấp đầu xuống, trong tiếng nhạc du dương anh ghé sát miệng bêntai cô thì thầm: “Họ cuối cùng cũng đã về bên nhau rồi, câu chuyện này có một kết cục rất hậu, em còn khóc gì cơ chứ?”
Diệp Tri Ngã mím môi lại cố gắng cười, những giọt nước mắt theo đà lăn xuống hai gò má. Cô lấy tay gạt nước mắt đang ướt nhòe trênkhắp khuôn mặt mình rồi gật đầu nói: “Vâng ạ, đó là một kết thúc có hậu…”
Bàn tay anh ôm ghì vào eo cô khiến cho cô có cảm giác thật ấm áp mềm mại. Diệp Tri Ngã hít mũi và đưa bàn tay mình nắm lấy mu bàn tay của Kiều Thận Ngôn, sau đó liền bị anh nắm chặt hơn nữa. Giọt nước mắt nóng hổi khi ghì sát vào cơ thể anh khiến cho chúng càng trở nên ấm hơn, nóng hơn, nước mắt đọng trên hai má khô quạnh lại khiến làn da cô trở nên căng cứng hẳn lên. Kiều Thận Ngôn không nói gì với cô nữa cả, lặng lẽ nhẹnhàng ôm chặt cơ thể của cô và dõi theo tiết mục múa trên sân khấu. Lắng nghe tiết tấu lúc nhanh, lúc chậm, lúc thanh thoát, lúc trầm bổng cảm động hoặc đến khi cao trào với những động tác nghệ thuật chuẩn đẹp liền vỗ tay rất mạnh tán thưởng theo. Diệp TriNgã hoàn toàn thuộc về thế giới nhỏ bé trong vòng tay ôm ấm áp của anh, cô không còn tâm tư suy nghĩ mông lung gì nữa, toàn bộ tâm trí cô lúc này tập trung dồn hết vào trong những tiết mục múa ballet. Cô quan sát cô cùng kỹ lưỡng, ghi nhớ vô cùng cẩn thận, khắc sâu những động tác này trong trí não mình.
Đến phân đoạn hai diễn viên múa cảnh thiênnga đen, nữ nhân vật chính đã biểu diễn hếtsức hoàn mỹ và thành công, đến nỗi những tràng pháo tay động viên khích lệ giòn giã vang lên đến hồi thứ bảy vẫn còn chưa ngớt. Hai tay Diệp Tri Ngã đã vỗ đến độ đỏ bừng hết lên, cảm xúc nghẹn ngào không thốt lên được bất cứ một lời nào cả. Hai tiếng đồng hồ cứ thế trôi qua trong nháy mắt. Khi tất cả diễn viên tham gia tiết mục múa vừa rồi đứng trên sân khấu chào khán giả một lần cuối, Diệp Tri Ngã đã phấn khích vô cùng, cô cứ đứng ngẩn người ra, bất động tiếc nuối khi sắp phải rời khỏi nơi đây. Màn rèm sân khấu màu đỏ tím đã bắt đầu khép kín toàn bộ cảnh vật, khán giả đến xemchương trình cũng đã ra về gần hết rồi, nhưng cô vẫn cứ đứng ngây người một vị trí đó, lặng lẽ bồi hồi tưởng tượng lại tất cả dư vị ngọt ngào đã được chứng kiến trong tiết mục sống động này.
“Anh sẵn sàng đứng cùng em cả một buổi tối ở đây cũng được, thế nhưng một tí nữa thôi thì