Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
nhân viên quét dọn sẽ đến đây để dọn dẹp sạch sẽ khán đài rồi”. Kiều Thận Ngôn cười và nói với cô, lúc này Diệp Tri Ngã mới hồi tỉnh quay trở lại hiện thực cuộc sống, cô than thở tiếc nuối không ngớt: “Nhanh thật đấy anh ạ, vượt ngàn dặm xa xôi cách trở đến đây, thế mà trong phút chốc đã chấm dứt hết cả rồi”.
Kiều Thận Ngôn chau mày lên, học cách thanthở tiếc nuối của cô và than thở theo giống hệt: “Đúng đấy em ạ, đến anh cũng thấy say mê rồi đấy, chỉ tiếc rằng tác phẩm Hồ thiên nga này phải đợi một thời gian nữa mới có thể tiếp tục biểu diễn cơ. Chương trình tối ngày mai chiếu tiếp là tác phẩm Raymonda, không biết là có hấp dẫn hay không nhỉ”.
Diệp Tri Ngã mở to mắt trợn tròn miệng thốt lên thật to: “Kiều Thận Ngôn, là thật hay là giả vậy anh?”
“Bây giờ thì anh không chắc chắn cho lắm, anh phải về khách sạn để hỏi người đã đặt vé cho anh thì lúc đó anh mới biết được em ạ”.
“Thế thì mình mau quay về đi anh!”. Diệp Tri Ngã vội vàng kéo Kiều Thận Ngôn bước nhanh ra khỏi phòng bao của rạp hát kịch, “Nhanh lên đi, nhanh lên đi anh!”
Kiều Thận Ngôn cười nhẹ dùng tay kéo cô lại, anh nhẹ nhàng ép cô vào sát bờ tường, cúi đầu ngắm nhìn cô một giây ngắn ngủi rồi không suy tư xem xét điều gì cả, anh hôn cô liền sau đó. Có thể ngay từ những giây phút đầu anh đã muốn quay đầu sang hôn cô, cũng giống như hoàng từ Siegfried vậy, ngay từ giây phút khi cô thiên nga đầu đội một chiếc vòng kim nhỏ xinh đẹp biến thành một thiếu nữ mặc bộ đồ trắng muốt mỹ lệ thì anh biết rằng chính giây phút ấy anh đã đemlòng yêu nàng mất rồi. Câu chuyện khơi dậy đúng mạch cảm xúc của Kiều Thận Ngôn, lời nhân vật muốn nói thay cho lời anh muốn bàytỏ, và cứ thế, anh đã hôn cô thắm thiết.
Hóa ra; Đúng vậy; Đã từng; Từng yêu
Nụ hôn này không giống với nụ hôn đã diễn ra trong chiếc xe của anh vào ngày hôm đó, Diệp Tri Ngã cảm nhận được thật nhiều một thứ cảm giác gì đó như là yêu thương bảo vệ và được nương tựa vào anh. Hai bàn taycủa cô bám chặt vào bờ ngực vạm vỡ của Kiều Thận Ngôn, khoảng cách của hai người đang ôm hôn nhau lúc này quá gần kề và côkhông còn muốn thoát chạy khỏi anh nữa. Cô hơi lùi xuống đằng sau một chút, sát mình là bức tường mềm mại. Hơi thở của người đàn ông này quá mạnh mẽ quá mãnh liệt, tỏa ra từ khắp đỉnh đầu đến kẽ chân. Trong thờiđiểm này, trong rạp hát kịch cổ điển lặng im như tờ này, Diệp Tri Ngã đã đắm đuối không thoát ra được.
Hai đùi của cô có vẻ hơi mệt mỏi, cô đã đứngsuốt hai tiếng đồng hồ rồi còn gì nữa, lại còn mang cả một đôi giày cao gót. Bỗng nhiên cảm giác đau chân đến vô cùng nhức nhối trong trí óc cô. Cô không chống chịu được với cái nhói đau này thêm một giây phút nào được nữa và từ từ cúi thấp xuống. Nụ cười của Kiều Thận Ngôn hiện ra trên khóe môi của anh, anh giơ tay ra, đỡ chặt lấy cả thân hình của Diệp Tri Ngã, lồng ngực săn chắc vạm vỡ của anh ép sát vào bờ ngực mềm mại của cô, khoảng cách của hai người lúc này sát chặt vào nhau đến độ không còn bất cứ một kẽ hở nào có thể lọt qua được nữa. Cái còn lại lúc này đây chỉ là những tiếng thở mạnh gấp gáp cùng với ánh mắt nồng cháy cuồng nhiệt say đắm của hai còn người đang nhìn vào nhau.
Diệp Tri Ngã cố gắng quay đầu ra chỗ khác, mái tóc của cô bị lưng ép vào mép tường, kéo ngọn tóc chặt lại làm cô đau nhói, thế nhưng cũng đủ để cô trở về với thực tại này: “Anh Kiều… Anh đừng… Như thế mà…”
“Đừng có như nào chứ?”. Kiều Thận Ngôn lấy tay đẩy khuôn mặt của cô quay thẳng lại vào mặt anh, môi anh hôn lên đỉnh mũi cô, nhẹ nhàng mỉm cười và nói tiếp, “Không muốn như thế thì em muốn như thế nào vậy?”
Khán giả đến xem chương trình biểu diễn của ngày hôm nay hầu nhu đã về hết rồi, hành lang và cầu thang của nhà hát kịch lúcnày rất thưa thớt vắng vẻ. Tiếng bước chân của anh và cô bỗng vì thế mà trở nên vang vọng rất to. Khi hai người đi ra khỏi nhà hát kịch và ngồi vào trong xe đi về, Diệp Tri Ngã vẫn còn ngoái cổ lại nhìn thêm một lần nữa, cô kéo tay áo của Kiều Thận Ngôn và giọng nhỏ nhẹ nói thật khẽ khàng: “Cảm ơn anh nhiều lắm”.
Kiều Thận Ngôn nhíu mày nhăn trán hỏi lại cô: “Gì hả em?”
“Cảm ơn anh đã đưa em đến nơi này”.
Đại thiếu gia họ Kiều cười vui vẻ nói: “Chỉ… chỉ nói mỗi một câu cảm ơn thôi sao em?”
Diệp Tri Ngã cũng cười theo anh: “Thế thì, ngàn lần cảm ơn anh ạ!”
“Làm nghề bác sĩ như em toàn chỉ biết nói không biết làm như thế phải không?”
“Anh Kiều Thận Ngôn!”
“Gì chứ?”
Diệp Tri Ngã cười một cách gượng gạo nói tiếp: “Em cầu mong anh hãy giữ nguyên hình tượng một người đàn ông sắc lạnh như bản chất vốn đã thế đi, anh bỗng nhiên thay đổi thế này khiến em tiêu hóa không kịp đâu anh ạ!”
Kiều Thận Ngôn phá lên cười lớn, anh vừa cười vừa quay sang nhìn thẳng vào mắt Diệp Tri Ngã đang ngồi ngay sát bên anh, nắm thật chặt bàn tay của cô và nói: “Diệp Tri Ngã, anh quên không nói với em điều này nữa, buổi tối hôm nay em đẹp lắm”.
“Em cảm ơn anh, cảm ơn anh”.
Nụ cười trên môi anh càng nở to hơn nữa: “Anh đã tốn biết bao công sức