Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1746 lượt.

để khen em như thế, em phải đi cùng anh uống một cốc mới được, đến đất nước Nga này mà không đi uống rượu Vodka, thì các đồng chí Lê Nin,rồi đồng chí Stalin sẽ không đồng ý đâu!”
Sau khi quay trở về khách sạn thay bộ quần áo ấp ám khác, anh và cô đi đến một quầy bar nằm gần khách sạn nơi hai người ở. Kiều Thận Ngôn tuy không biết tiếng Nga nhưng gần như anh lại vô cùng am hiểu con đườngvà địa lý ở đây, anh ngồi cùng cô trên một hàng ghế cao, lắng nghe tiếng nhạc và rót rượu vào ly. Loại rượu uống với nồng độ mạnh như thế này khiến cho Diệp Tri Ngã không thể chống chịu lại được, chỉ cần mới ngửi một chút hương vị thôi là có thể ngà ngà say mất rồi. Cô nhâm nhi chút rượu trên miệng nhưng vị cay nồng của loại rượu đó đã xông thẳng lên hệ thần kinh của cô: “Loạirượu này sao lại cay như thế hả anh!”
Kiều Thận Ngôn uống sạch một ly rượu, hít một hơi dài thật sảng khoái vui vẻ: “Em nên uống như thế này này, rượu Vodka không được nhấm nháp như thế được đâu, em phảimột hơi uống hết rượu này vào trong miệng. Em thử đi, uống một mạch hết luôn đấy nhé!”
Diệp Tri Ngã cười trừ lắc tay: “Em mà uống một mạch hết ly rượu này thì có mà gục luôn xuống gầm bàn này cho xong, một mình em ởđây thì biết làm thế nào!”
“Có anh ở bên cạnh rồi còn gì nữa, anh nhấtđịnh sẽ đỡ bằng được em về đến khách sạn mà”.
Vừa nói vừa cười, anh uống một lúc hết luôn vài ly rượu. Diệp Tri Ngã không dám uống chút nào cả, cô chỉ uống một cốc nước ngọtvà lắng nghe giai điệu bài hát. Trong tiếng ồn ào của bản nhạc, cô dường như nghe thấy một thứ âm thanh khác vang lên nữa, cô liền dõi tai hướng về phía âm thanh đó vang ra, rồi chỉ vào trong túi áo Kiều Thận Ngôn nói: “Hình như anh có điện thoại gọi đến đấy, phải không anh?”
Kiều Thận Ngôn nhấc di động ra xem, là cuộcgọi đến từ thành phố Nam Kinh. Anh nhấn vào nút nghe, chưa kịp nói lời nào tiếp theo thì âm nhạc trên sân khấu đã rộn rã vang lên. Một tay anh bịt tay lại và một tay cầm chiếc di động đi ra ngoài quầy bar nói chuyện, mộtlúc sau anh trở lại với gương mặt vô cùng nghiêm nghị. Diệp Tri Ngã vừa nhìn thấy sắc mặt của anh thay đổi bất ngờ liền nhảy ngay xuống ghế hỏi han anh: “Sao thế hả anh? Có phải em gái anh…”
Kiều Thận Ngôn gật đầu đáp lại: “Bệnh tình của Tiểu Mẫn lại tái phát mất rồi, anh phải quay trở về ngay lập tức em ạ”.
Diệp Tri Ngã gật đầu lia lịa nói: “Thế thì mau đi đặt vé đi anh!”
“Đã đặt rồi… Thế nhưng còn buổi biểu diễn ngày mai nữa thì sao đây…”
“Sau này tha hồ còn có cơ hội để đến đây xem tiếp nữa mà”. Diệp Tri Ngã chủ động nắmchặt lấy bàn tay của anh, “Anh đừng lo lắngquá, đừng có lo lắng quá anh nhé, sẽ không có việc gì đâu, ngày mai chúng ta đã về tới nơi rồi mà anh”.
Không ai ngờ rằng lại có thể xảy ra chuyện như thế này được, tâm trạng vui vẻ lúc nãy giờ đã không còn nữa. Về đến khách sạn, Diệp Tri Ngã ngồi cạnh bên anh một lúc lâu rồimới bị anh bắt đi vào phòng ngủ nghỉ ngơi dưỡng sức. Cô đi tắm, gội đầu sạch sẽ rồi dùng máy sấy tóc sấy khô mái tóc, sau đó nhènhẹ đi ra mở hờ cánh cửa phòng. Căn phòng khách ngay sát căn phòng của cô giờ đã tắt đèn hết rồi. Cô do dự suy ngẫm một lúc và không gõ cửa phòng ngủ nằm ngay đối diện căn phòng cô của anh nữa.
Chuyến bay quay trở về Trung Quốc sẽ khởi hành vào lúc chín giờ tối, tức là sẽ phải đợi thêm cả một ngày nữa mới tới giờ máy bay cất cánh, thật là lâu làm sao.
Diệp Tri Ngã vừa cảm thấy phấn khích vừa lạilo lắng ưu tư. Cả một buổi tối hôm qua cô không hề ngon giấc. Rồi sáng sớm ngày thứ hai cô đã bừng tỉnh dậy. Kiều Thận Ngôn đãthu dọn xong hết hành lý và ngồi chờ sẵn trên ghế sofa của phòng khách. Ăn không được thì cũng vẫn phải ăn cho xong bữa. Diệp Tri Ngã cố gắng tìm những lời nói vui vẻ thoải mái để không khí giữa hai người bớt phần căng thẳng. Nhưng lúc này, Kiều Thận Ngôn đã thực sự trở lại bản chất người đàn ông sắc lạnh khó gần của anh. Lông mày anhnhíu lại, vầng trán nhăn lên liên tục, trông bộ dạng anh hiện rõ vẻ lo lắng sốt ruột đầy khổ sở.
Thật không dễ dàng gì để qua được cả một ngày dài đằng đẵng như thế, hai người vội vội vàng vàng ăn một chút rồi lại hớt hơ hớt hải chạy đến sân bay, sau khi đổi vé làm thủ tục xong liền ra phòng chờ để chờ đợi chuyến bay cất cánh. Kiều Thận Ngôn vẫn cứ lặng thinh không nói được lời nào tạo cho người nhìn anh một thứ cảm giác hơi sờ sợ, hơi khó gần. Diệp Tri Ngã biết rằng anh đang trong tâm trạng lo lắng rối bời cho cô em gái cưng Kiều Mẫn Hàng. Những người mắc bệnh tim như cô ấy bất cứ lúc nào phát bệnh là sẽ có thể đứng ngay sát mép cánh cửa tử thần, chỉ cần một bước đi qua cánh cửa ấy là sẽ mãi mãi không bao giờ còn cơ hội quay đầu trở lại nữa. Hơn nữa, bệnh tình của Kiều Mẫn Hàng lúc này đã trở nên rất nặng, cô sống được đến tận ngày hôm nay có thể nói là một điều kỳ diệu lắm rồi. Cho nên những lời khuyên vô nghĩa có thốt ra cũng chẳng thể đem lại tác dụng gì cả. Việc cô có thể làm lúc này chỉ là ngồi bên cạnh Kiều Thận Ngôn, bất cứ khi nào anh cần là cô sẽ cố gắng nở một nụ cười dành cho anh,thế thôi.
Máy bay cất cánh đúng vào chín


pacman, rainbows, and roller s