XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.

là có thể ăn ngayđược rồi. Diệp Tri Ngã thay một bộ đồ rộng rãithoải mái hơn, bật ti vi lên vừa xem vừa chờ đợi anh về.
Chuyên mục chiếc cối xay gió lớn phát trên kênh CCTV thật là đáng yêu hết chỗ nói, DiệpTri Ngã đứng bật dậy vừa xem chương trình này vừa nhún nhảy hát vang theo nhịp điệu của những nhân vật thần tiên như trái cây đo đỏ, bóng bọt xanh xanh: “Xe ô tô ơi là xe ô tô, hãy mau mau chạy đi nhanh. Chú cún con đang gọi phục vụ trên đường, đi ngoại thành là đi ngoại thành, chúng ta hãy xuất phát thôi nào”.
Đồng hồ đã điểm bảy giờ tối, Kiều Thận Ngôngọi điện báo rằng anh đã rời khỏi tập đoàn rồi, nhưng phải đến bệnh viện thăm cô em gáicưng trước đã, một lúc nữa anh mới về nhà với cô được. Cô đồng ý làm theo lời anh là tắt ngay ti vi và đi tắm rửa sạch sẽ. Kiều ThậnNgôn và ba cùng đi một xe đến trung tâm điều trị bệnh tim mạch của bệnh viện Nhân dân, lúc này Kiều Mẫn Hàng vừa được tiêm thuốc xong, đã ngủ say sưa rồi. Hai cha con lặng lẽ ngồi bên cạnh giường ngủ của cô vàngắm nhìn một hồi lâu, sau đó mới nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng bệnh.
Về đến khu chung cư mở cửa bước vào, nhìn thấy chiếc túi xách và chùm chìa khóa của Diệp Tri Ngã đang đặt trước cánh cửa ra vào, Kiều Thận Ngôn không kiềm chế được lòng nở một nụ cười rất tươi vui, rồi anh hít lấy hít để mùi thơm của các món ăn đang tỏa ra, khiến cho dạ dày của anh sôi sùng sục lên phản ứng ngay lập tức. Khi anh vừa ngồi lên ghế sofa thì nghe thấy âm thanh từ chiếc điện thoại của Diệp Tri Ngã đặt trên kệ đựng cốc chén gọi vang lên. Kiều Thận Ngôn cao giọng gọi cô một tiếng rồi vô tình nhìn vào màn hình được bật sáng lên trong di động của cô, rồi bất ngờ nhìn thấy số điện thoại lạ gọi đến, một số điện thoại quen thuộc vô cùng. Đây là… Đây rõ ràng là số điện thoại của Phí Văn Kiệt mà!
Anh không một chút tần ngần hay do dự gì cả, nhấn ngay di động lên và nhấn vào nút nghe. Giọng Phí Văn Kiệt từ đầu điện thoại bên kia vang lên một cách tự nhiên, giọng nói như đang gọi cho một người anh em đồng nghiệp thì đúng hơn: “Tiểu Từ đấy hả? Bức ảnh này là anh truyền cho tôi đấy phải không?”
Kiều Thận Ngôn nhau màu nhăn trán lên hỏi vặn lại: “Là tôi, Kiều Thận Ngôn”.
“Tổng giám đốc Kiều sao?”, Phí Văn Kiệt rõ ràng là đang trong trạng thái vô cùng bần thần, “Anh đã đổi số di động rồi sao?”
“Không phải, di động này là của Diệp Tri Ngã”.
Phí Văn Kiệt im lặng đến vài giây sau mới tiếp tục cất lời lên nói tiếp với Kiều Thận Ngôn: “Thì ra là vậy à… Di động của tôi lúc nãy có nhận được một bức hình, nhưng tôi chưa lậpchế độ xem hình trong điện thoại được, tôi lại cứ tưởng là tập đoàn gửi đến bức hình khống chế màn hình chứ”.
Kiều Thận Ngôn mím chặt môi, vầng trán của anh nhăn lại thành nhiều nếp gấp, cố gắng nói với giọng có thể giữ được trạng thái bình tĩnh nhất: “Em Em đang đi tắm, đợi tắm xong tôi sẽ bảo cô ấy gọi điện lại cho anh vậy”.
Phí Văn Kiệt mỉm cười, nụ cười có thể nghe ra vô cùng giả tạo và gượng gạo, anh nói: “Vâng”
“Thế nhé, tắt máy luôn đây”.






Anh gập di động lại, lúc nãy căn phòng vẫn còn tràn ngập hương vị thơm lừng của các món ăn tỏa lên ngào ngạt, nhưng sau khi anh nghe điện thoại xong thì chẳng còn bấtcứ một thứ cảm giác hay một thứ hương vị gìnữa cả. Kiều Thận Ngôn rút một điếu thuốc rahút, bàn tay phải châm lửa đến lần thứ hai, lần thứ ba gì đó mới châm được vào thuốc lá. Anh vừa hút thuốc vừa bước đến phía ban công bên ngoài, ngắm nhìn khung cảnh thành phố Nam Kinh vào buổi tối huyền ảo.
Diệp Tri Ngã bước từ trong phòng tắm đi ra và đang dùng khăn lau mái tóc vừa được gội sạch sẽ xong: “Có phải có điện thoại gọi đến cho em đúng không anh? Ai gọi đến choem vậy?”
Kiều Thận Ngôn không quay đầu lại, hút điếu thuốc trong miệng rồi thở ra một hơi thật dài: “Là Phí Văn Kiệt”.
Kiều Thận Ngôn không cần nhìn thì cũng có thể đoán được trạng thái và động tác của Diệp Tri Ngã lúc này như thế nào, chắc chắn là sẽ bần thần hết người ra. Anh nhắm hờ mắtlại, nghe thấy tiếng cô cất lên hỏi lại đầy trấn tĩnh như không có bất cứ thứ cảm giác gì cả: “Vậy sao anh, anh ấy có nói là có chuyện gì không hả anh?”
“Nói là có một bức hình gửi vào trong di động”.
Kiều Thận Ngôn nhìn chăm chăm vào ánh mắtcủa cô, vứt điếu thuốc đang còn hút dang dở xuống nền nhà, dang rộng vòng tay ra và ôm chặt từ đằng sau Diệp Tri Ngã vào lòng mình. Anh ôm cô giống hệt cái ngày anh đã làm như vậy ở Moscow, dùng cánh tay vàbờ ngực cùa mình ghì chặt cô vào trong lòng: “Anh không muốn nghe”.
Diệp Tri Ngã ôm lấy cánh tay của anh, cô quay người lại áp cơ thể vào lòng anh và nói: “Em không biết có phải là em đang thích anh nữa không, nhưng mà em không muốn lừa dối anh, em không tốt đẹp như anh đã nghĩ đâu, thật đấy”.
“Đã nói là không muốn nghe rồi cơ mà! Ngày xưa em như thế nào anh chẳng muốn thèm quan tâm làm gì!”
Diệp Tri Ngã nhắm nghiền mắt lại và lắc đầu: “Anh Kiều Thận Ngôn, hãy coi như anh cho em một cơ hội đi, em sẽ kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện, nếu như anh vẫn cò