XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

i về lại hỏi em có phải chị đổi số rồi không. Chắc là chưa chứ?".
"Chưa em ạ." Diệp Tri Thu đã lưu số của Phạm An Dân và Phương Văn Tĩnh vào danh sách hạn chế cuộc gọi, nhưng cô không muốn nói về anh ta nữa nên tiếp lời: "Thế nhá, chị sẽ liên lạc sau".
Diệp Tri Thu mở cửa, bật đèn, nhìn vào phòng khách. Từ lúc ký hợp đồng thuê nhà, cô chưa quay lại chỗ này, mọi thứ đều để đúng vị trí như những gì cô đã sắp đặt, rất gọn gàng ngăn nắp. Đứng trong căn phòng mà giờ mình đã chính thức đứng tên sở hữu, cô bỗng sững lại.
Hôm cho thuê nhà, từ ngoài tỉnh cô vội trở về, cũng đứng ngây ra như thế này trong phòng khách, cảm giác lúc đó khó xác định được rằng, việc cố gắng giữ căn hộ là sáng suốt hay không. Đương nhiên, bán đi căn nhà mà mình đã tốn tâm tốn sức trang trí thì tổn thất không cần tính cũng có thể thấy rất rõ. Cô an ủi bản thân, nếu tình cảm thay đổi thì ít ra căn hộ vẫn còn đó, ngày ngày tăng giá và khiến cô có cảm giác an toàn. Rồi sẽ có ngày nỗi đau qua đi, cô có thể thản nhiên ngồi trên ban công ngắm cảnh sông nước lúc bình minh và hoàng hôn.
Cô thuê người định kỳ tới quét dọn và mở cửa cho thoáng gió nên căn phòng không có cảm giác âm khí, nhưng dù sao bên trong vẫn rất oi bức. Cô đến kéo cánh cửa sổ phòng khách, những cơn gió từ ngoài sông thổi vào, không mát nhưng cũng mang đến luồng không khí mới. Phía xa, trong màn đêm, một chiếc phà đã đi gần đến giữa sông. Khi trang trí cho căn phòng, đã rất nhiều lần cô đứng ở góc này ngắm cảnh, giờ nhìn lại, cô hơi hoài nghi, không biết có phải đánh giá quá cao lý tính và khả năng chịu đựng của mình không.
Cô không muốn cứ ngây mãi ra như vậy, vì thế đi vào phòng ngủ mở tủ quần áo ra. Quần áo của Hứa Chí Hằng được xếp rất gọn gàng, cô lấy ra một bộ vét, mấy cái sơ mi, áo phông có cổ và mấy chiếc áo lót.
Cô lại đi vào thư phòng, máy tính của Hứa Chí Hằng đặt trên bàn đọc sách. Cô cầm lên, nhìn thấy tường phía cửa hình như đã treo thêm vài bức tranh. Cô bật đèn, không thể tin ở mắt mình vì trên đó đang treo những bức tranh phong cảnh mà trước đây cô đã vẽ






Trân trọng
Năm ngoái, sau khi trang trí xong căn hộ, Diệp Tri Thu đã về nhà của bố mẹ tìm những sáng tác cũ của cô, chọn ra ba bức tương đối có hệ thống để treo ngoài phòng khách, những bức còn lại thì để tạm sang một bên. Không biết Hứa Chí Hằng đã thấy chúng tự bao giờ lại còn đem đóng khung và treo lên. Trong ánh đèn ấm áp, sự chắp vá của mấy bức họa khiến căn phòng yên tĩnh kỳ lạ. Đây là những tác phẩm mà cô hoàn thành từ khi mới bắt đầu nhập học và lúc mới đi làm. Sau này, cô cũng không có thời gian cầm bút vẽ nữa.
Các bạn học của cô có rất nhiều người là nhân tài, ngoài Tân Địch đã nổi tiếng trong ngành Thiết kế thời trang, còn có các họa sĩ tiếng tăm trong nước. Nói từ góc độ Mỹ thuật thì vẽ theo kiểu bảo thủ truyền thống như cô chỉ là để mua vui, không thể tính đến giá trị nghệ thuật, nhưng thày cô trước kia cũng đã từng khen cô vẽ có công phu, nét bút sắc, tông màu ấm áp. Cô không dám bảo đảm bây giờ mình vẽ như thế nào. Cầm được cây bút là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là tâm trạng cô giờ không thể quay lại như ngày xưa nữa.
Giờ đây, người đàn ông đang ở căn hộ này đã yêu quý những bức tranh ấy, còn trân trọng và treo chúng lên, điều đó khiến cô không thể không cảm động.
Diệp Tri Thu nhìn bức tranh, cô còn nhớ rõ mình đã đến bên sông vẽ phác thảo bức tranh này. Lúc đó, cô và Phạm An Dân mới bắt đầu hẹn hò, cuối tuần, hai người nắm tay nhau đến bên bờ sông. Đang giữa thu, ven sông vẫn chưa xây xong công viên như bây giờ, rất nhiều nơi vẫn là cát vàng và bụi bậm. Dưới ánh hoàng hôn, tất cả đều được tráng ánh nắng vàng lấp lánh, với tiếng còi tàu "tu...tu..." từng hồi dài. Cô nhìn ra phía bờ sông, khoáng đạt để vẽ, Phạm An Dân ngồi ôm hộp cơm, nhìn cô rất lâu, cô bất ngờ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt dịu dàng đó mà tim đập rộn ràng.
Hôm sau, Diệp Tri Thu xử lý xong các công việc cần thiết, cô về nhà thăm bố mẹ một lát rồi xách hành lý ra sân bay. Khi máy bay hạ cánh đã là chín giờ tối. Hứa Chí Hằng lái xe đến tận sân bay Tiêu Sơn để đón cô. Mùa hè ở Hàng Châu cũng rất oi bức, tuy đã về đêm nhưng nhiệt độ cũng không xuống được là bao.
Hứa Chí Hằng đeo tai nghe, vừa lái xe vừa liên tục nhận điện thoại, anh chỉ kịp tranh thủ nói với cô: "Vừa rồi, lúc ở sân bay, anh nhận được điện thoại là đã tìm thấy chị dâu, nhưng chị ấy không chịu về nhà, anh định mai sẽ đích thân đi đón, chắc chị ấy sẽ nể mặt anh."
Anh nhìn về phía trước, nét mặt lộ vẻ cay đắng, điều anh không thể nói ra với cô là chị dâu đã nói rất cương quyết rằng, kể cả có về thì cũng không vào viện thăm anh cả, chị nói chỉ cần anh ấy đỡ hơn là sẽ đề nghị ly hôn. Bố mẹ anh sau khi nghe tin đã vô cùng tức giận nhưng cũng không nói được gì. Bố anh vào trong thư phòng, đến giờ ăn cũng không chịu ra, mẹ anh thì nước mắt tuôn trào, cứ lập đi lập lại điệp khúc: "Sao lại nên nông nổi này cơ chứ?"
Diệp Tri Thu không muốn bình luận việc g