Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1517 lượt.

hư chẳng chia sẻ với anh về những áp lực của công việc. Anh đoán chắc em có điều gì bực bội, chứ nếu không tại sao lại bỏ việc thế được. Em luôn cố gắng một mình gánh những bực dọc. Điều đó làm anh không thể không suy nghĩ, một người bạn trai như anh rốt cuộc đã cho em được những gì mà em lại bao dung với anh như vậy. Thỉnh thoản lắm mới bướng bỉnh một tí mà đã phải nói lời xin lỗi anh rồi."
"Chí Hằng, anh đã cho em rất nhiều rồi", Diệp Tri Thu không ngẩng đầu, khẽ nói, giọng nói như hòa vào tiếng sóng biển: "Chỉ cần nghĩ đến anh là em lại cảm thấy vui, anh đã cho em cảm giác được yêu, giúp em nhận ra mình vẫn còn có thể rung động, có thể buông thả bản thân để hưởng thụ cuộc sống và hơn hết là có niềm tin vào tương lai. Nếu không phải tại tính em luôn lo lắng chu toàn và suy tính nhiều thì đúng là mọi việc quá mỹ mãn".
Hứa Chí Hằng ôm cô thật chặt, anh cảm thấy những lời nói an ủi đó giống như những đợt sóng mạnh mẽ đang dội vào lòng anh. Rất lâu sau anh mới nói: "Em lại đang tự thuyết phục mình, phải không? Điều này rõ ràng là chưa đủ. Chúng ta vẫn thường thố lộ những gì yếu đuối nhất với người mình tin tưởng thôi. Anh thẳng thắn nói với em, Thu Thu, anh sợ em không cần anh như anh cần em. Em hãy cho anh thời gian, anh muốn cho em nhiều hơn nữa".






Tri Thu
Diệp Tri Thu và Hứa Chí Hằng nghỉ ngơi ở bãi biển Tây Xung hai ngày. Buổi sáng, họ dậy lúc năm giờ ba mươi phút để xem mặt trời mọc, đi ca nô xem phong cảnh các đảo, cùng lên thuyền với ngư dân ra biển bắt cá, rồi lên thị trấn nhỏ để ăn món hải sản tươi nguyên, sau đó cùng chơi bóng chuyền bãi biển hay tổ chức tiệc nướng cùng các du khách khác.
Buổi tối họ ngủ trong căn nhà gỗ, Diệp Tri Thu gối đầu lên cánh tay Hứa Chí Hằng. Tiếng sóng biển từ xa vọng lại hòa lẫn với tiếng gió trong rừng thông cứ rì rào trong đêm sâu tĩnh mịch. Họ say sưa nói chuyện.
"Lần này đến đây, em đã chọn được nhãn hàng nào chưa?"
"Trước mắt, em thấy các điều kiện vẫn chưa thích hợp lắm, để tính sau vậy".
Diệp Tri Thu gật đầu: "Tôi hiểu rồi, cho tôi chút thời gian suy nghĩ, mai tôi sẽ có câu trả lời về vấn đề trực tiếp gặp Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ, được không?".
"Đương nhiên là được, khi nào cô suy nghĩ kỹ thì trực tiếp gọi điện cho tôi."
Diệp tri Thu lấy di động ra, tìm một số điện thoại, cô chần chừ hồi lâu, cuối cùng lại bỏ di động xuống và nói: "Chí Hằng, đây là cơ hội rất hiếm có, phụ trách việc bán hàng của sáu nhãn hàng thời trang lớn của nước ngoài trong tỉnh này. Công việc không có gì phức tạp, không cần phải đi công tác từ Nam chí Bắc, nhưng lại phải độc lập làm việc nên cũng có những thách thức".
Hứa Chí Hằng gật đầu: "Nếu như em thích thì nên đồng ý".
"Chỉ có một vấn đề này thôi", Diệp Tri Thu ngập ngừng một lát; "Nếu em đoán không nhầm, chắc chắn Tổng giám đốc Tăng đã giới thiệu em với Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ".
Đương nhiên, người giới thiệu cô chỉ có thể là Tăng Thành, lúc này nhắc đến tên ông, cô không tránh khỏi những ưu tư, nhưng ngay cả việc gọi điện cám ơn, cô cũng ngần ngại. Đắn đo hồi lâu, cô cảm thấy tiện miệng nói lời cám ơn thì chẳng xứng với tấm lòng của ông ấy.
Nghe đến tên Tăng Thành, Hứa Chí Hằng không hề thay đổi sắc mặt, anh nói: "Em cảm thấy đấy là một chướng ngại của chính mình hay em sợ anh không bằng lòng?".
"Em chỉ mong giữa chúng ta không bao giờ tồn tại những hiểu lầm đáng tiếc nữa, mà em cũng không biết sau này anh sẽ ở bên nào nhiều hơn. Thời gian này, em thực sự đang suy nghĩ, nếu anh ở Hàng Châu nhiều hơn bên này, em sẽ cân nhắc việc sang đó tìm việc, đương nhiên với điều kiện là anh cũng muốn em sang đó."
Hứa Chí Hằng im lặng một lát rồi lắc đầu cười thành tiếng: "Thu Thu à, từ hôm qua đến nay, anh cứ chờ em nói ra điều này đấy. Lúc nãy anh còn nghĩ, cái cô gái hay vận lo lắng vào mình này có lẽ đã trút hết âu lo rồi, ngờ đâu em vẫn còn mang nặng tâm tư đến vậy. Đúng vậy, trước mắt, anh không muốn em đi Hàng Châu, bởi anh sẽ ở lại đây".
Diệp Tri Thu lặng lẽ suy nghĩ về những điều anh vừa nói, mắt nhìn thẳng về phía trước và không nói gì.
"Tình hình của anh trai anh khá ổn định rồi. Anh ấy và chị dâu vừa cùng đưa cháu đi nhập học, cùng tiếp tục công việc được rồi. Anh và bố đã thuyết phục được anh ấy, thu hẹp phạm vi nghiệp vụ của công ty, không nên quá ôm đồm công việc, làm việc nhưng cũng phải chú ý sức khỏe và hạnh phúc gia đình. Còn về quan hệ của anh ấy và chị dâu thì phải trông chờ vào sự cố gắng và ý nguyện của hai người, bất kỳ ai cũng không được can thiệp vào. Còn ở bên này, Mục Thành cũng sắp làm bố rồi, cứ kêu ầm lên là bị anh đổ hết việc lên đầu, làm cậu ấy không còn lúc nào rảnh nữa. Hơn thế...", anh dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Anh không yên tâm nếu cứ để em ở đây một mình, nếu một ngày nào đó em bỗng có cảm giác không an toàn, rồi kết hôn với người nào khác thì chẳng khác nào là lấy mạng anh đi".
Diệp Tri Thu cười nói: "Anh nghĩ kết hôn đơn giản như vậy sao? Có phải người ta cứ cầm sẵn


XtGem Forum catalog