Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

g hợp về khu công nghiệp của chúng ta".
Hai người lịch sự gật đầu chào nhau, Lý tư Bích tiện thể ngồi xuống: "Tổng giám đốc Hứa, tuần trước tôi có gọi điện cho anh đúng lúc anh đang đi công tác nên chưa nói chuyện kỹ được. Chương trình được quay hôm đó chắc sẽ phát sóng trong vài ngày tới, khi thời gian được ấn định, tôi sẽ gọi điện cho anh. Đài Truyền hình của chúng tôi rất muốn làm một chùm tin về các thương gia Chiết Giang đến làm ăn ở thành phố, đó cũng là một cơ hội tốt để tuyên truyền cho các anh. Tôi rất muốn hẹn anh dịp nào đó để bàn bạc kỹ với anh về khung chương trình phỏng vấn."
"Cô Lý à, chúng tôi là loại hình doanh nghiệp sản xuất quy mô nhỏ, hơn nữa cũng mới bắt tay vào đầu tư nên chúng tôi chưa có ý định quảng cáo rầm rộ. Lần trước, đúng là chúng tôi không tiện từ chối ý tốt của quý đài về việc quảng cáo cho toàn khu công nghiệp, vì thế e rằng lần này tôi phải từ chối phỏng vấn thôi."
Lý Tư Bích vấp phải sự từ chối rất thẳng thắn nhưng cô không hề tỏ ra không vui, ánh mắt vẫn thân thiện, tươi cười nói: "Tổng giám đốc Hứa thật khiêm tốn, xí nghiệp của anh đã trở thành trọng điểm thu hút vốn đầu tư của toàn khu công nghiệp với tổng vốn đầu tư lên đến gần hai trăm triệu nhân dân tệ, đã được đưa vào Quy hoạch Phát triền công nghiệp linh kiện ô tô của toàn tỉnh. Thế mà anh vẫn nói là doanh nghiệp quy mô nhỏ, lãnh đạo ủy viên nhân dân tỉnh đã có lời dặn dò là phải làm thành chương trình trọng điểm nên đài truyền hình chúng tôi thực sự coi trọng."
"Cô Lý đúng là một phóng viên chuyên nghiệp." Hứa Chí Hằng mỉm cười: "Nhưng chúng ta sẽ không phát triển tiếp đề tài đó nữa cô muốn uống gì không?"
"Xin phép không làm phiền hai vị nữa, bạn tôi đang chờ ở bên kia. Toi vẫn mong Tổng giám đốc Hứa bỏ chút thời gian xem qua khung chương trình của chúng tôi. Bây giờ tôi đang thử kiêm nhiệm thêm chức năng biên tập chương trình, mong Tổng giám đốc Hứa hết sức giúp đỡ." Cô đứng dậy, Hứa Chí Hằng và Vu Mục Thành cũng đứng dậy theo, cô bắt tay từng người rồi nhẹ nhàng bước đi.
Vu Mục Thành cười nói: "Chí Hằng này, xem ra cô Lý vẫn muốn phỏng vấn cậu bằng được đấy!"
"Tớ chắc chắn không tham dự vào cái vụ phỏng vấn này nữa đâu, chẳng có ý nghĩa gì cả. Chúng ta đầu tư rồi nhưng còn chưa biết bao giờ sẽ thu lợi nhuận, nếu chưa gì đã làm quảng cáo rùm benh lên thì sẽ làm cho người cùng ngành cười cho thối mũi. Hơn nữa chỉ có tớ là Tổng giám đốc, bố tớ mới là Chủ tịch hội đông quản trị, còn cậu là Phó chủ tịch hội đồng quản trị, nếu có phỏng vấn thì nên phỏng vấn cậu mới đúng."
Vu Mục Thành kính cẩn từ chối: "Cái chỗ đó cậu đừng đẩy tớ vào chứ, tớ cũng chẳng thấy có ý nghĩa gì. Mà cậu cũng đừng nóng ruột, trong trường hợp bình thường thì đầu tư ở quy mô này khoảng hai năm là thu được lợi nhuận. Còn nếu phát triển tốt mà sau một năm đã có lợi nhuận thì thật là một thành tích đáng nể đấy. Chắc chắn anh trai cậu sẽ không đưa ra những yêu cầu không thực tiễn với cậu đâu".
"Nhưng bản thân tớ cũng có những yêu cầu riêng với mình chứ!"
"Cậu và anh trai cậu ít nhất cũng có một điểm tương đồng đấy, đó là yêu cầu đối với bản thân rất khắc khe."
"Nếu cuộc sống của con người mà không có những yêu cầu thì thật quá vô nghĩa."
Vu Mục Thành cười lớn: "Thế nên tớ vẫn có chút lo lắng thay cho banh gái của cậu, những kẻ yêu cầu bản than khắc khe thì yêu cầu người khác cũng không thấp đâu".
Hai người cứ thế vừa chậm rãi uống vừa nói chuyện rất tâm đắc. Khi họ xuống lầu, không ngờ lại gặp Lý Tư Bích cũng đang đi xuống. Cô nói: " Tổng giám đốc Hứa có tiện đưa tôi về nhà không? Bạn tôi còn có một chút việc nên giờ chưa về được".
Hứa Chí Hằng cười nói: "Tôi ở gần đây nên đi bộ đến, hay là tôi nhờ Vu Mục Thành đưa cô về vậy".
Vu Mục Thành đi chiếc xe Citroen cũ của Tạ Nam, lúc này anh đang mở cửa xe định vào. Lý Tư Bích liếc nhìn chiếc xe anh một cái, cười nói: "Thôi không phiền anh Vu nữa. Tổng giám đốc Hứa này, hôm nay thời tiết rất đẹp, chúng ta cùng đi bộ nhé! Tiện thể bàn một chút về khung chương trình phỏng vấn được không?"
Hứa Chí Hằng chẳng có cách nào từ chối nữa, đành gật đầu. Nhìn sang bên kia chỉ thấy Vu Mục Thành cười và nháy mắt với anh: "Vậy nhé, tôi xin phép về trước, chào hai người". Anh lên xe vút đi êm như một làn gió.
Hai người chậm rãi đi ra khỏi khách sạn, đi trên phần đường dành cho người đi bộ của đại lộ lớn ven sông Tần Giang, con đường này khi đêm về không còn ồn ào náo nhiệt như ban ngày, gió cuốn hơi nước trên sông thổi lên mát rượi, thời tiết thật mát mẻ, rất phù hợp để đi tản bộ.
Lý Tư Bích không đá động gì đến chuyện phỏng vấn: " Tổng giám đốc Hứa đã quen với thời tiết và môi trường ở đây chưa?".
"Cũng quen rồi, có điều chưa thể nghiệm được cái nóng khủng khiếp của mùa hè nơi đây."
"Đúng đấy, mùa hè ở đây thực sự rất nóng. Khi còn nhỏ, tôi cứ mơ ước được đến sống một nơi mà thời tiết bốn mùa đều là mùa Xuân, tốt nhất là có cả mùi cá biển, chỉ cần mở cửa sổ ra là nhìn thấy mặt trời lên, để chân trần chạy ra ngoài là giẫm lên bãi cát dài màu trắng bạc, cứ đến