Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
sẽ đến thành phố B rồi từ đó về thẳng nhà."
"Tối mai anh còn phải tiếp khách hàng, chán quá."
Diệp Tri Thu khẽ cười: "Chí Hằng, dạo này em bận rộn quá, xin lỗi vì đã không dành nhiều thời gian ở bên anh hơn."
Hứa Chí Hằng hết sức ngạc nhiên: "Sao em phải xin lỗi anh, anh thấy quãng thời gian này rất tuyệt, ít nhất là em đã dành hết thời gian rỗi cho anh rồi. Đương nhiên anh mong em không đến nỗi vất vả quá".
"Bận xong đợt này là sẽ đỡ hơn nhiều, em cũng muốn được nghỉ ngơi thư thái một chút."
"Đến kỳ nghỉ, chúng mình kiếm chỗ nào yên tĩnh nghỉ ngơi vài ngày em nhé!"
Nhưng kỳ nghỉ luôn là khoảng thời gian mà ngành thời trang có lượng tiêu thụ nhiều. Diệp Tri Thu không biết giải thích thế nào với người ngoài giới về bí quyết kinh doanh của ngành. Cô không nói lời đồng ý nhưng cũng không nỡ từ chối: "Em sẽ cố gắng sắp xếp."
"Bản nhạc này hay quá", Hứa Chí Hằng rõ ràng đã nghe thấy tiếng đàn tranh cổ du dương. "Anh vừa nói chuyện với Vu Mục Thành, hóa ra bà xã anh ta là dân ở thành phố H, nghe anh ta nói chè búp ở đó tuyệt vời mà không khí cũng rất tuyệt."
"Em cũng đang ngồi ở quán trà đấy, đúng là rất tuyệt. Thôi em ngắt máy nhé, mai em sẽ gọi lại cho anh."
Diệp Tri Thu quay lại chỗ ngồi, cố gắng nghĩ ra điều gì đó để nói nhưng Tăng Thành không cho cô có thời gian để cân nhắc câu chữ, hớp một ngụm trà, ông ta chậm rãi nói: "Tri Thu, cô vốn học ngành Thiết kế nhưng lại bị tôi điều sang làm kinh doanh, thế là từ đó suốt ngày cô phải bận rộn vất vả, đã thế lại còn quên hết chuyên ngành chính của mình. Cô có giận tôi vì chuyện đó không?"
"Sao tôi lại giận ông chứ?" Diệp Tri Thu cười; "Tôi biết rất rõ năng lực thiết kế của mình có hạn. Ông sắp xếp như vậy giúp tôi tìm được công việc phù hợp với mình, không thể nói là yêu thích nhưng chắc chắn không ghét bỏ."
"Nói như thế thì cô có năng lực đối mặt với thực tế hơn tôi nhiều." Tăng Thành trở nên ưu tư, ông ngừng một lúc rồi nói: "Mười hai năm trước bố tôi bị xuất huyết não phải vào viện cấp cứu, khi đó tôi từ Bắc Kinh trở về, bắt buộc phải tiếp nhận Tố Mỹ. Trước đó tôi chưa từng làm ở một công ty thời trang nào, mà cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ theo nghề này, tôi luôn cảm thấy đó là một nghề không liên quan gì đến mình."
Diệp Tri Thu không ngờ ông lại kể về chuyện này. Khi cô vào Tố Mỹ thì tập đoàn này đã làm ăn phát đạt dưới sự lãnh đạo của Tăng Thành. mà Tăng Thành không giồng Lưu Ngọc Bình hay nhắc lại quá khứ khởi nghiệp gian nan của mình. Đối với tất cả nhân viên của Tố Mỹ, ông ta lúc nào cũng giữ thái độ lặng lẽ đến mức mọi người cảm thấy ông là một người sếp rất khó hiểu. Đến mức nếu ông có thật sự quan tâm đến nhân viên thì cũng không bao giờ thể hiện nó với tính cách cá nhân. Những nhân viên có thâm niên mỗi khi ngồi buôn chuyện cũng bàn tán về sếp, rằng trước đây ông ta học ngành cơ điện ở Bắc Kinh, khi tốt nghiệp thì ở lại đó cùng bạn bè mở một công ty, làm ăn khá phát đạt. Đến khi trở về phải tiếp nhận ngay tập đoàn thời trang Tố Mỹ, thế mà làm vẫn ngon ơ, vậy mới biết người tài làm việc gì cũng thành công.
"Khi tôi còn ở Bắc Kinh, mỗi lần cùng bạn gái đi siêu thị mua quần áo, tôi toàn đợi ở tầng một hút thuốc. Đến khi thời vụ bắt tay vào làm, lần đầu tiên tôi đứng ở tầng hai là nơi trưng bày đồ nữ trong một trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, nhìn thấy xung quanh biết bao nhiêu là quần áo, tôi có cảm giác thật hoang mang". Ông ta lắc đầu cười: "Có lẽ cô không thể hiểu được cảm giác đó đâu."
"Nhưng Tố Mỹ đã phát triển rất mạnh dưới sự quản lý của ông mà." Cuộc nói chuyện khiến Diệp tri Thu tỉnh táo trở lại, năng lực giao tiếp lại nhạy bén như cũ, cô nghĩ sếp bà Trương Di Hân trước đây là người tỉnh này nên không thể là bạn gái của Tăng Thành hồi ở Bắc Kinh được. Cô nói: "Nhưng thái độ của ông đối với thời trang có hơi cực đoan khiến mọi người khó mà hiểu nổi".
Tăng Thành mỉm cười, đúng là ông không giống với những ông chủ lớn khác trong ngành thời trang, sau khi nhận chức Tổng thanh tra Thiết kế, ông không hề trực tiếp bắt tay vào thiết kế mà nghiêm khắc yêu cầu các nhf thiết kế phải tuân thủ ý tưởng nhất quán đối với từng mùa của công ty. Ông không những không quan tâm lắm đến những bản tin thời trang mới nhất của Paris hay Milan, mà còn công khai trực tiếp tuyên bố mốt thời thượng chỉ là mưu đồ có tổ chức của những nhà thiết kế chuyên nghiệp nhằm lừa bịp khách hàng.
"Nếu coi tôi là bạn thì cô đừng có ông thế này ông thế kia nữa. Lúc đó tôi chỉ nghĩ, thôi cứ cho rằng có làm khó cho mình thì mình cũng cố gắng làm dăm ba năm, khi việc kinh doanh đi vào quỹ đạo thì sẽ bàn giao lại cho người đúng chuyên ngành quản lý, mình có thể tự do đi làm thứ mình thích. Thế mà từ lúc bắt tay vào nghề tính đến nay đã là mười hai năm rồi."
Làm sao có thể dễ dàng ra khỏi ngành thời trang được dù người quản ký về chuyên ngành cho Tố Mỹ cũng là người thành phố này và rất am hiểu thị trường. Diệp Tri Thu có chút hiếu kỳ, Tăng Thành từ trước đến nay không bao giờ tâm sự chuyện riêng của mình với cấp dưới: "Vậy ông... ô