Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.

đôi chút cảm xúc khi nghe được hai sự việc này.
Chiếc bút máy ấy là do ông ngoại tặng cho cô lúc ông còn sống. Hai chị em mỗi người một chiếc, vì họ vừa thi được vào trường trung học điểm của thành phố. Hai chiếc bút máy giống nhau như hai chị em sinh đôi, cùng một hãng, cùng một kiểu, chỉ có một điểm khác là ông ngoại đã tự tay khắc tên mỗi đứa lên bút.
Cô luôn trân trọng chiếc bút này, nhất là từ sau khi ông ngoại qua đời. Ngày nào cô cũng mang nó bên mình. Tối hôm đó đi học về phát hiện không thấy bút đâu cô đã kéo cô em gái đi tìm cùng mình. Em gái lại kéo theo Thiếu Hàng, ba người tìm đến nửa đêm cũng không thấy bóng dáng bút đâu.
Không ngờ Thiếu hàng lại quay lại tìm và hôm sau đưa bút cho cô lại không nhắc gì về một đêm mất ngủ.






Đúng hay sai? Đều không phán xét nổi
Chương trình đang trong giai đoạn chuẩn bị. Thời gian này Gia Ưu bận như chong chóng, vài ngày không về nhà là chuyện thường.
Chiều hôm ấy cô họp với Đàm Áo và Dao Dao, về đến văn phòng nhận được điện thoại của Trương Quần.
“Gia Hảo, cô đang ở đâu đấy?”.
“Tôi đang ở Đài truyền hình, có việc gì à?” Cô nghĩ trong bụng, lạ nhỉ, sao Trương Quần lại chủ động gọi điện cho mình.
“Mua đâu. Chủ hiệu bánh nói hôm nay kỷ niệm tám năm khai trương nên mua trên 200 được tặng đấy”. Quần đặt bánh cẩn thận ra ghế bên cạnh, tiện tay bóc hộp quà ra, buột miệng thốt lên: “Ơ”.
Gia Ưu liếc mắt nhìn, đó là một hộp nhạc rất quen. Mắt cô bỗng lóe sáng: “Loại hộp nhạc này bán chạy thật”.
“Ừ, loại cổ điển mà”. Trương Quần cầm lên tay ngắm thật kỹ và còn lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ đó, và rồi cũng ừ hữ theo nhịp: “Về hình thức thôi, toàn đồ sản xuất theo dây chuyền công nghệ nên nhiều chi tiết bị bớt đi rồi. Chắc là chưa được nhìn thấy cái Thiếu Hàng tự tay làm bao giờ, chứ không còn lâu mới làm theo được…”.
Gia Ưu tóm ngay câu nói của Trương Quần, tay lái vô lăng hơi run: “Thiếu Hàng đã từng làm cái này á?”.
“Ừ, anh ấy cũng sơ ý quá. Mất bao công sức làm để cho cậu, bạn cùng phòng lấy mất bản thiết kế”.
“Cậu đã nhìn thấy hộp nhạc ngựa à?”.
Lúc này Trương Quần nhận ra mình nhỡ lời, cũng chẳng xí xóa được nên cười có phần gượng gạo: “Ừ, ừ”.
Gia Ưu bất ngờ quá: “Thế cậu có biết bài hát được phát ra từ hộp nhạc này không?”.
Trương Quần lắc đầu chẳng khác gì trúng tà: “Tôi không biết”.
Gia Ưu không tin, cứ hỏi suốt: “Cậu không biết thật á? Chắc chắn làm xong anh ấy sẽ cho cậu xem, tại sao cậu lại không biết chứ?”.
Trương Quần cười gượng: “Bình thường tớ có nghe nhạc đâu, nên nghe xong quên ngay. Ai mà nhớ được chứ!”.
“Cậu không hỏi anh ấy?”.
“Không!”. Cô trả lời rất dứt khoát.
Gia Ưu thấy Trương Quần có những phản ứng đáng ngờ, nhưng không tìm được lý do tại sao cô ấy phải dối mình. Định bụng hỏi tiếp, nhưng rồi sực nhớ hộp nhạc ấy Thiếu Hàng tặng cho em gái mình, giờ mình đang là chủ sở hữu nó. Hỏi người ngoài về bài hát phát trong hộp nhạc thì quá lạ lùng còn gì?”.
Nghĩ đến đây cô không hỏi gì nữa.
Cái gọi là tiệc chúc mừng chẳng qua là bữa liên hoan mâm cao cỗ đầy. Trong công việc Thiếu Hàng là người rất nghiêm túc, luôn yêu cầu cao, nhưng trong cuộc sống anh khá thoải mái. Sống rất dễ chịu với cấp dưới, vì thế buổi liên hoan diễn ra vô cùng vui vẻ, cười nói ồn ã.
Bữa liên hoan kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Sau khi tan tiệc, không hiểu muốn vứt cô sang một bên hay là mải công việc, thanh toán xong anh nói về qua công ty đã. Gia Ưu lái xe theo sau suốt dọc đường, bụng lẩm bẩm không biết còn hục hoặc nhau đến bao giờ nữa.
Mải quá nên vượt cả đèn đỏ.
Rõ ràng Thiếu Hàng nhìn thấy, đèn xe cứ sáng lóa lên như đang chế giễu cô, và rồi nhấn ga phóng vọt đi.
Gia Ưu cắn môi giận dữ, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao.
Vào đến Trung Thiên Plaza, cô đi băng qua tiền sảnh đẹp đẽ đến bên thang máy chờ đợi. Nhìn lướt qua chiếc ghế sô pha bằng da gần tấm gương ở bên trái thấy có hình bóng quen thuộc đang vờ gập máy tính.
Cô bất giác che miệng cười, cô tới gần nói: “Chờ em à?”.
Thiếu Hàng liếc nhìn cô một cái: “Ai đợi em hả?”.
“Anh chứ ai?”.
Ánh đèn vàng rực chiếu lên khuôn mặt tươi tắn của Gia Ưu. Nét ưu phiền ngày thường nay đã tiêu tan. Khuôn mặt trông dịu dàng hẳn, đoan trang, xinh đẹp hơn trước nhiều. Trông đượm nét quyến rũ, hấp dẫn.
Thiếu Hàng ôm lấy đầu cô, đôi mắt anh sâu thẳm.
Tranh thủ xung quanh không có ai, cô vội chủ động sán đến hôn nhẹ lên đôi môi anh: “Anh đừng giận nữa mà!”.
Đây đã là giới hạn cuối cùng cô có thể làm được. Anh quay đầu lại nói khẽ: “Anh phải lên trên lấy văn bản, em lên cùng nhé”.
Cửa thang máy mở ra, Thiếu Hàng bước vào, Gia Ưu cũng vội theo sau. Thang máy không có ai ngoài hai người, ngước mắt nhìn ra bên ngoài có một chị mặc bộ đồ lao công đang đẩy một chiếc xe rác đi qua chỗ bảo vệ vẫy tay ra hiệu cho hai người chờ mình.
Gia Ưu liếc nhìn anh một cái, cô từ từ giơ tay ấn vào nút mở cửa. Bỗng nhiên anh nắm lấy tay cô, rối ấn mạnh vào nút đóng cửa.
Cô tròn mắt nh