Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.

i từ đầu ở một nơi xa lạ không ai quen biết. Việc đã đến nước này, mọi thứ ràng buộc với con giờ không phải là mẹ, cũng không phải là ba. Ba mẹ đều không thể làm gì con nữa rồi! Mẹ đừng lấy cớ tình cảm ruột thịt để bắt con phải theo ý mẹ”.
“Con… con khốn nạn!”. Bà Dĩnh giận dữ, lập bập mắng: “Cút cho khuất mắt ta. Cút ngay đi, coi như ta chưa có đứa con này”.
Chưa dứt lời cánh cửa phòng đọc bật mở, bà Dĩnh tức giận thở hồng hộc đứng ở bên trong nắm lấy tay nắm cửa nhìn về người đang ngồi trên ghế sô pha.
“Em con chết rồi, nhưng có lúc nào mẹ coi con là con mình đâu?”.
Giận dữ hệt bà Dĩnh, nhưng cô tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều, cô vừa nói vừa bước ra khỏi phòng đọc. Khi chạm phải ánh mắt của người đàn ông đang đứng ở phòng khách thì cô cứng đờ lại. Tim đập thình thịch và mặt toát lên nhiều cung bậc tình cảm.
Kinh ngạc, bối rối, hoảng sợ và xen lẫn cả đau khổ tuyệt vọng.
Quan Thiếu Hàng thấy vậy cũng thấy lòng nhói đau.
Bà Dĩnh quay đầu lại thấy con rể, mặt đang đỏ chuyển sang trắng bệch. Cũng may là có tuổi rồi, trải qua nhiều biến cố nên chỉ vài giây sau khuôn mặt ấy cũng cố nặn ra nụ cười ảm đạm: “Thiếu Hàng à? Con về lúc nào thế? Sao không lên tiếng hả?”.
“Con vừa về tới thôi.” Anh cúp mắt xuống: “Mẹ à, con muốn nói chuyện với vợ con”.
“Ừ, các con nói chuyện đi”. Ôm ấp tia hy vọng may mắn, bà Dĩnh liếc nhìn cô con gái ngầm cảnh cáo cô. Nhưng bà vẫn không yên tâm, cứ quanh quanh ấm trà, chần chừ không chịu đi.
Tiếc là hành động ấy của bà đã đè bẹp lý trí cuối cùng trong cô.
Lòng cô chẳng khác gì mạch nước giếng, cảm giác trả thù thật sung sướng, sảng khoái tuôn trào. Cô cười khẩy đi qua mẹ bước đến bên Thiếu Hàng với quyết tâm sắt đá và nói rõ từng chữ một: “Em nói thật với anh một chuyện, em không phải Trì Gia Hảo. Gia Hảo chết mấy năm nay rồi. Người làm vợ anh chính là em, Trì Gia Ưu”.
Cô vừa dứt lời thì có tiếng loảng xỏang. Ấm trà trong tay bà Dĩnh đã rơi tuột xuống nền nhà vỡ vụn thành nhiều mảnh. Toàn thân bà run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu nhìn con rể.
Không khí trong phòng ngột ngạt đến nỗi không ai thở nổi.
Quan Thiếu Hàng nhếch mép đứng nguyên tại chỗ, nhìn nụ cười biến dạng của Trì Gia Ưu mà giờ không biết phải nói gì. Chỉ cảm thấy rằng chưa bao giờ lại mệt mỏi như bây giờ. Mãi sau, anh đỡ mẹ vợ đi vào phòng rồi gọi cho ba vợ nhanh chóng về nhà.
Xong xuôi, anh quay đầu định đi thì bà Dĩnh xúc động níu lấy tay anh khóc lóc: “Hàng à, con đừng trách vợ con. Tất cả… đều là ý của mẹ. Mẹ sai rồi. Nó chỉ nghe theo lời mẹ! Hai con lấy nhau lâu như vậy rồi chắc cũng có tình cảm đúng không? Hai con…”
“Mẹ đừng nói nữa”. Quan Thiếu Hàng ngăn lại: “Việc của chúng con hãy để chúng con tự giải quyết”.
Lao ra ngoài phòng khách đã không thấy bóng dáng Gia Ưu đâu. Xuống sân thấy cô đang úp mặt vào vô lăng, vai rung lên từng hồi.
Anh không bước tiếp và chậm rãi lùi vào sau bóng cây, châm điếu thuốc lên hút.
Cảnh vật xung quanh như hiển hiện trước mắt, tiếng chơi đùa ồn ã vang dội khắp sân.






Mười năm trước, anh, hai chị em song sinh Ưu, Hảo và mấy cậu bạn nữa giờ đã dọn ra khỏi khu này ngày nào cũng rủ nhau chơi đùa dưới sân.
Từ nhỏ anh đã được ba mẹ chăm sóc kỹ lưỡng, dạy bảo khắt khe, suốt ngày chỉ biết học với học. Cũng may là đầu óc thông minh nên học không mệt mỏi gì, chỉ có điều ngày càng có rất ít thời gian chơi đùa như lũ bạn trong khu. Trì Gia Hảo cũng có số phận giống hệt anh, ba mẹ nghiêm khắc, lúc nào cũng là biển học vô biên, lúc nào cũng phải học, học nữa học mãi. Chỉ có Gia Ưu là khác, sống rất thoải mái. Hình như cô chẳng bao giờ để ý tới việc bị điểm kém, rõ ràng là bài kiểm tra làm được nhưng lại chẳng chịu làm. Nói là đi học nhóm cùng đấy nhưng đến nơi bỏ anh một mình để chạy đi chơi với Đàm Áo. Mà cũng chẳng biết đi chơi ở xó xỉnh nào. Nếu anh hỏi cô liền giở thái cực quyền ra trả lời. Anh được phụ huynh bên đó nhờ vả theo dõi chứ không làm sao dám hỏi han.
“Tớ không giống như cậu”. Cô từng kết luận về mình và Thiếu Hàng như vậy đấy: “Nhưng, cậu là người tốt”.
Quen nhau bao năm, xưa nay cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tìm cách gần gũi với anh hơn, thử tìm hiểu con người anh. Anh đành phải đón nhận cô mà chẳng biết phải làm sao, nhưng anh luôn nhắc nhở mình không được tuyệt vọng.
Khi tình yêu đã trở thành thói quen, anh cho rằng cô có thừa nhận hay không, có trả lời hay không tất cả đều không quan trọng.
Màn đêm buông xuống, đèn đường cao áp bắt đầu được bật lên tỏa ánh sáng vàng vọt.
Một chiếc tắc xi dừng ngay ở dưới nhà B khu tập thể của Đài truyền hình.
Tiểu Đóa ra khỏi xe trả tiền cho lái xe mà chẳng buồn chờ lấy tiền trả lại. Cô vội vã lao thẳng lên tầng hai đập cửa uỳnh uỳnh. Nhìn thấy Gia Ưu cô mới thở phào nhẹ nhõm: “Gọi điện mãi sao không chịu nhấc máy thế? Làm tớ sợ chết khiếp”.
“Ờ, tớ không để ý, xin lỗi nhé!” Gia Ưu vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, mặc bộ đồ ngủ ở nhà màu xám và trên cổ vẫn còn vắt chiếc khăn tắm màu trắng.
Dưới á


XtGem Forum catalog