Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.

ng chịu nổi đâu. Anh lên đi, đừng để các cụ cãi nhau đến độ không nhìn mặt nhau nữa nhé”.
“Em đi đâu?”.
Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Em qua nhà Đóa ở vài hôm, các cụ hai bên giờ cần có thêm thời gian chấp nhận sự việc”.
Thiếu Hàng nhìn cô chăm chú: “Em vẫn tiếp tục điều trị tâm lý chứ?”.
“Vâng”.
“Gia Ưu này, vụ tai nạn ấy đúng là một tai nạn bất ngờ. Tại sao em cứ nhất quyết phải tìm hiểu điều bất ngờ ấy nhỉ?” Mắt anh lộ rõ vẻ chán nản, buồn bã.
Cô nhìn phản ứng của anh: “Em tin là bất ngờ, nhưng thực sự là em bị hổng khoảng ký ức ấy. Nếu không đối diện được với nó thì vết thương vẫn cứ âm ỉ trong trái tim em. Ba mẹ em sẽ không đời nào chịu buông tha cho chúng ta”.
Thiếu Hàng im lặng và nới lỏng vòng tay: “Đã thế chúng ta cho nhau một khoảng thời gian nhé, chứ anh làm sao sống nổi thế này suốt đời hả?”.
Gia Ưu không thể ngờ rằng anh lại nói câu này, cô cắn chặt môi rồi nói: “Nửa năm”.
“Lâu quá”, anh thẳng thừng từ chối, ngập ngừng nói: “Hai tháng nhé”.
Cô không nén được lòng hỏi luôn: “Nếu sau hai tháng em vẫn chưa nhớ ra được anh sẽ làm gì?”.
Anh nhếch khóe môi lên nói: “Câu này để anh hỏi em mới phải chứ”.
Cô im lặng, anh quay người đi lên trên tầng. Cô đăm đăm nhìn theo bóng anh, ánh mắt như muốn dán chặt vào người anh, mãi mới chịu rời đi.






Không giữ được lời hứa
Hơn nửa thời gian ấy, ngày nào ngoài giờ làm việc ra cô đều đặn đến điều trị tại chỗ bác sĩ Lã, còn thời gian rảnh rỗi quay ra giúp Đóa chăm sóc hơn chục chú cún. Thế nên hôm nào cũng mệt nhoài, về đến nhà là vùi đầu vào ngủ. Mệt mỏi về thể xác nhưng tinh thần lại tạm thời được thanh thản.
Không biết Thiếu Hàng ngăn các cụ hai bên bằng cách nào, từ hôm cô bỏ mặc mọi thứ ấy không ai gọi điện đòi hỏi gì cô nữa.
Cả kỳ nghỉ lễ quốc khánh dài như vậy cô phải làm thêm. Sau hồi đắn do suy nghĩ cô đã mời Đóa về làm cùng mình. Đóa vui vẻ nhận lời vì thấy thời gian và không gian làm việc đều rất thoải mái.
Thế là cô lại có thêm một trợ thủ đắc lực. Công việc chuẩn bị cho ra tạp chí cũng đã đến giai đoạn cuối nên cô dồn hết tinh thần và sức lực vào đó.
Break away and let me be the solder tonight
Break a way and let me hear your pain
Let it rain and I’ll be you shelter in light
Break away, break away
Can see your heart is aching and your will is gone
You can lay upon the pillow in the kerion
Break away and let me be the solder tonight
Break a way and let me hear your pain
Let it rain and I’ll be you shelter in light…”
Thời gian bỗng như quay trở về tối ấy, trong gian nhà kho ở tầng, Thiếu Hàng cũng hát bài này cho cô.
Tiếng hát trong ký ức ùa về, cô thấy bồi hồi, xốn xang trong lòng.
Thảo nào anh cứ luôn hỏi cô đã nghe bài hát trong ấy chưa. Nếu cô nghe được bản nhạc này lâu rồi thì sao không hiểu lòng anh chứ?
Cảnh tượng nhận hộp nhạc của sáu năm trước giờ lại hiển hiện như trước mắt cô.
Hôm ấy được nghỉ học, Đàm Áo bay từ Hồng Kông sang chúc mừng sinh nhật cô. Ăn uống xong đi hát karaoke, mãi đến khuya cô mới về nhà. Ba mẹ ngủ từ lâu rồi, cô sợ làm họ thức giấc nên rón rén đi về phía phòng mình. Vừa vào trong phòng đã nhìn thấy em gái đang ngồi trên giường bóc quà.
Hai chị em luôn ở chung một phòng. Hồi bé toàn ngủ chung một giường đôi, mãi đến lên trung học cơ sở thì chiếc giường đôi được đổi thành hai chiếc giường đơn.
Thấy tiếng động, em gái ngẩng đầu lên nhìn: “Chị về rồi à? Chúc mừng sinh nhật chị!”.
“Chúc em sinh nhật vui vẻ!”.
Gia Ưu đi đến, Gia Hảo chìa một món quà cho cô xem với nụ cười tươi rói: “Đố chị biết ai tặng món quà này?”
“Thiếu Hàng hả?”
“Chị đoán đúng rồi đấy!” Gia Hảo mở chiếc hộp màu nâu vân gỗ và cầm món đồ trong ấy ra: “Đẹp không chị?”
“Hộp nhạc?” Cô cầm lấy, táy máy vặn dây cót, nhưng không có tiếng nhạc: “Sao không có nhạc nhỉ?”
“Vâng”, cô em buồn bã giải thích: “Lúc nãy em sơ ý quá đánh rơi xuống sàn nhà, chắc là bị hỏng rồi. Chị đừng nói với Thiếu Hàng nhé”.
Gia Ưu an ủi em gái: “Có vấn đề gì đâu. Anh ấy tặng em mà, em cứ cất vào tủ là xong chuyện, có nhạc hay không cũng chẳng sao”.
“Vâng”.
Gia Ưu quay người nhìn thấy trên giường mình cũng đặt vài món quà. Cô cầm từng món quà lên xem. Có cái của ba mẹ tặng, có cái của bạn bè trong khu và có một món của Thiếu Hàng.
Cô không bất ngờ. Thiếu Hàng chẳng bao giờ nhất bên trọng nhất bên khinh, so với những món quà tặng cho em gái mình thì tính về giá cả hay ngoại hình thì đều gần như nhau. Nhưng năm ấy cô thấy hơi lạ.
Mở ra xem, cũng là một hộp nhạc. Nhưng so với hộp của em gái thì cái trên tay cô về đẳng cấp hay là tay nghề đều thô thiển hơn nhiều. Chỉ có mỗi điểm là có nhạc.
Tiếng nhạc vui tai lắm, cô bỏ qua một bên và tiếp tục bóc các món quà khác.
Ngày hôm sau, gặp Thiếu Hàng ở cầu thang, anh cố tình chặn cô lại hỏi: “Có thích món quà sinh nhật anh tặng không? Bản nhạc... có hay không?”
“Cũng tàm tạm. Cảm ơn anh!. Sinh nhật anh năm nay em nhất định sẽ nhớ tặng quà anh”. Gia


pacman, rainbows, and roller s