Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.
u. đạo diễn Di đẩy đĩa bánh Tiramisu đến trước mặt cô: “Sáng em chưa ăn gì đúng không? Ăn ít bánh ngọt đi, tinh thần sẽ thấy đỡ hơn đấy”.
Gia Ưu nhìn nhìn đĩa bánh ngọt xinh xinh ở trên mặt bàn, khẽ cười: “Anh có biết ý nghĩa của Tiramisu là gì không? Là hãy đưa em đi cùng và luôn nhớ đến em. Mấy hôm trước đi du lịch, em đã đọc được điều này ở một cuốn tạp chí trong sân bay. Nếu yêu ai bạn hãy nói với người ấy rằng đừng che giấu tình cảm. Vì bạn sẽ không bao giờ biết được lúc nào mình sẽ bị mất đi cơ hội được nói lên điều ấy. Nếu bạn không nói dược thành lời thì hãy làm một đĩa bánh Tiramisu, người ấy sẽ cảm nhận được tình cảm của bạn”.
Đạo diễn Di im lặng, nhìn cô mãi không thôi.
“Tối hôm đi du lịch về, em đã lên mạng đặt cả bộ dụng cụ cũng như nguyên liệu làm bánh, nhưng chưa kịp làm bánh Tira- misu này thì mọi thứ đã chấm dứt”.
“Vì Đàm Áo nên hai người chia tay nhau?”. Đạo diễn Di cũng nghe qua chuyện giữa cô và Đàm Áo, ông không ngờ cô rời Đài truyền hình trong một thời gian ngắn như vậy đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Hôm nay ông đến bệnh viện thăm Đàm Áo, từ xa đã nhìn thấy cô đứng cô đơn trong vườn hoa, vẻ mặt đau buồn, người chao đảo nhu sắp đổ xuống.
Gia Ưu ngẩng đầu lên mỉm cười: “Anh ấy nói rằng em sợ cho người khác biết sự tồn tại của anh ấy. Em lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng để kết thúc cuộc tình ấy. Em đang bảo vệ mình không để bị tổn thương.. nhưng giờ anh ấy đi rồi, em đã hiểu thế nào là đau khổ khôn nguôi. Em đã bị báo ứng phải không?”.
“Xem ra em rất yêu người ấy”. Đạo diễn Di cười chua xót, hóa ra ông vẫn luôn đánh giá cao tính dửng dưng, hờ hững của cô và cũng đã đánh giá quá thấp đối tượng ấy của cô. Giờ nghe cô nói chuyện với dáng vẻ như thế, ông biết rằng cô cũng như bao người phụ nữ khác, đang đắm chìm trong bể khổ của tình yêu.
“Anh có muốn nghe em kể chuyện không?”.
Đạo diễn Di gật đầu nói: “Ừ, em kể đi”.
“Có hai chị em gái song sinh giống nhau như hai giọt nước. Hai chị em sống hòa thuận, yêu thương lẫn nhau. Hồi nhỏ, hai chị em ngủ chung trên chiếc giường đôi, ăn chung cùng bàn. Cô em gái tính tình ngoan ngoãn, thông minh lanh lợi, được mọi người quý mến hơn cô chị. Ở khu đấy hai chị em có một cậu hàng xóm hơn chừng vài tuổi. Cậu ấy rất quý hai chị em. Lớn lên cô em thầm yêu trộm nhớ anh hàng xóm. Thoạt đầu, cô chị cũng thấy mến mến chàng trai nhưng rồi nghĩ rằng hai người ấy yêu nhau nên lặng lẽ rút lui. Sau đó, vì nhiều nguyên nhân xô đẩy, cô chị đã lấy chàng trai ấy chứ không phải cô em. Và rồi cô luôn sống trong đau khổ vì nghĩ người chàng trai ấy yêu không phải là mình. Cô âm thầm sống và rồi bị dồn ép nhiều quá cô quyết định nói ra sự thật. Mọi thứ đã được sáng tỏ. Cô chị vừa vui vừa ấm ức khi anh nói rằng, anh yêu cô chứ không phải em gái cô”. Nói đến đây Gia Ưu dừng lại.
Đạo diễn Di không kìm được trí tò mò hỏi luôn: “Sau đó thì sao?”.
“Anh thấy câu chuyện như vậy sẽ kết thúc tốt đẹp sao?”.
“Ừ, kết thúc phải có hậu chứ”.
“Tiếc là không. Cuộc đời có nhiều chuyện không được như ý lắm”. Cô lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn. “Nếu sớm hiểu lòng nhau, đâu cần phải vòng vo tam quốc mãi thế này?. Lãng phí bao nhiêu thời gian còn gì? Cuộc đời liệu có mấy lần năm năm để phí hoài như vậy? Em thường nghe mọi người nói rằng, không quan tâm đến trời đất dài lâu, chỉ chú ý đến những gì mình có. Nhưng quen những ngày mình đã có, tại sao lại dũng cảm đánh mất những năm tháng còn lại của cuộc đời?”.
“Gia Hảo à thời gian sẽ khiến cho con người quên đi mọi thứ”. Tâm trạng của đạo diễn Di cũng phức tạp vô cùng.
“Nhưng em không muốn quên”. Gia Ưu mỉm cười, nói xong cô uống hết tách cà phê Latte, tâm trạng đã bình tĩnh hơn nhiều.
“Cảm ơn anh Di. Tách cà phê này của anh đã cứu sống em đấy”.
Hai hôm sau, Gia Ưu tiếp tục đi làm lại.
Cô mặc bộ đồ công sở đơn giản, tóc búi cao sau gáy, mặt trang điểm nhẹ nhàng. Trông sắc mặt đỡ tồi tệ hơn nhiều.
Đóa đi ngay sau cô vào trong văn phòng, đóng cửa lại khẽ hỏi: “Cậu không sao chứ? Mọi việc ở chỗ Đàm Áo giải quyết ổn thỏa rồi hả?”.
“Không sao, mà có chuyện gì được nhỉ?”, cô nhấc máy tính xách tay đặt lên trên bàn: “Thuê một cô y tá riêng, ba anh ấy quay về Hồng Kông, ngày nào mẹ anh ấy cũng đến bệnh viện chăm nom”.
“Đàm Áo... có khỏe không?”.
“Tâm trạng không ổn định cho lắm. Đập vỡ mấy cái bát. Cũng may là có mẹ anh ở đấy nên không to chuyện. Anh ấy chỉ suốt ngày cau có thôi”. Gia Ưu nói như không có chuyện gì xảy ra.
“Ưu này...”, Tiểu Đóa lo lắng nhìn khuôn mặt quá đỗi bình thản của Gia Ưu: “Thực ra cậu không cần phải vội đi làm làm gì. Ông Niên cũng nói cứ để cho cậu yên tâm giải quyết xong xuôi việc riêng, rồi quay lại làm việc cũng được mà”.
Cô không buồn nói một càu, mắt dán vào màn hình máy tính, mãi sau mới nhếch mép nói: “Đóa này, thế nào gọi là giải quyết xong xuôi?. Trừ khi có điều kỳ diệu xảy ra, Đàm Áo đứng dậy đi lại bình thường được. Nếu không ngày nào cũng phải nhìn thấy khuôn mặt ủ rũ, hận thù của mẹ anh ấy. Cứ đà này sớm muộn mình cũng phát điên”.
“Đúng là sự đời