Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.

ng là không thể ngăn được.
Lão Đường thấy ánh mắt ba chúng tôi có vấn đề liền lập tức cười lấy lòng: “Không, anh Nhục, anh đúng là chuyện bé xé ra to mà! Em không biết Tiểu Phấn nói thế nào, nhưng em chỉ đùa với cô ấy thôi! Em là cặn bã sao? Em có thể xuống tay với đàn bà của anh em sao? Thế thì em tự giết mình cho rồi…”
Thịt Chó bước lên trước một bước.
Lão Đường hoảng quá: “Không! Ý em là, anh tưởng em bị điên sao? Em có thế nào cũng không tìm người như Tiểu Phấn, em có hứng với Tiểu Phấn ư? Đừng nói là em, ngay cả anh…”
Đôi mắt của Thịt Chó đã bắt đầu phụt ra những tia sóng xung kích, lực chiến đấu đang nhanh chóng tăng cao.
“Không phải, không phải! Anh Nhục! Em không có ý đó! Tiểu Phấn quả thực rất xinh đẹp! Tất nhiên em cũng muốn… không không! Tiểu Phấn rất đẹp! Em không dám muốn, em cũng không có cơ hội… Không không! Có cơ hội em cũng không đủ sức! Em.. mẹ nó không giải thích rõ ràng được!”
Lão Đường sắp khóc đến nơi, cậu ta giơ đầu ra; “Anh đánh chết em đi!”
Thịt Chó bước lên trước, nắm lấy cổ áo lão Đường, mắt trợn trừng như sắp lòi khỏi tròng: “Ông! Đừng có nhắc đến cái tên Chu Tiểu Văn trước mặt tôi nữa!”
Lão Đường gật mạnh, mặt đầy vẻ hối hận, rồi như chợt ngộ ra điều gì, liền ngước mắt lên: “Hả?”
“Cậu ấy bảo Chu Tiểu Văn.” Lão Phó đứng sau lưng Thịt Chó nói hộ.
Lão Đường ngớ người, nhìn chằm chằm ba bọn tôi, cuối cũng cũng phun ra được một câu: “Tóm lại là sao?”
“Đợi ông đến thôi đó.” Thịt Chó đột nhiên đứng dậy, “Đi, bây giờ chúng ta đi tìm Chu Tiểu Văn!”
Lão Phó lại kéo cậu ta ngồi xuống lần nữa: “Ông bình tĩnh chút đi, bây giờ máy giờ rồi? Ông có muốn tìm cô ta thì cũng phải đợi thêm chút nữa! Ít nhất lúc đó mấy quán bar mới mở của, lúc đó ông hứng đi tìm, bây giờ ông đi đâu tìm?”
Tuy Thịt Chó vẫn đang rất phẫn nộ, nhưng cũng biết lão Phó nói có lí. Có câu nói: Manh động là ma quỷ…
Thế là chúng tôi bàn bạc với nhau, gọi nhân viên phục vụ sợ quá đã chạy mất, gọi đồ ăn và rượu lên!
Tôi, Thịt Chó và lão Phó đều âm ỉ giận dữ, chắc chắn phải uống một tí, còn lão Đường cũng cần uống một tí cho đỡ sợ, nên bữa ăn mang tiếng là thanh đạm đã hoàn toàn biến thành bong bóng.
Trong lúc ăn, bọn tôi còn tập trung suy nghĩ, phân tích cao độ động cơ và lí do Chu Tiểu Văn làm như vậy, chỉ có điều sau khi giở lại một lượt tình sử của từng thằng cũng không phát hiện ra điểm gì đáng nghi, nên về cơ bản đã loại trừ khả năng giết người vì tình hay giết người báo thù.
Thế là, chúng tôi hoàn toàn bị Chu Tiểu Văn làm chóng hết cả mặt, biện pháp duy nhất là tìm được đương sự, vừa dùng lí lẽ, tình cảm, vừa uy hiếp, vừa dụ dỗ, dúng hình ép cung để cô ta nói ra chân tướng sự thật.
Con người phải học cách tự mình tìm kiếm cho mình một chút hạnh phúc nhỏ nhoi.
Ví như đi trên đường nhìn ngắm vài cô gái không thuộc về mình,
Đi ngân hàng nhìn ngắm tiền bạc không thuộc về mình,
Sau đó tìm một kẻ ăn mày trên đường phố, nhìn họ mà tự nói với mình:
Không vấn đề gì, những thứ vừa rồi không thuộc về họ…
Ngày 21 tháng 7. Mưa lớn






Gần chín giờ chúng tôi mới ra khỏi nhà hàng, bắt đầu công cuộc tìm kiếm.
Kết quả cũng không đến nỗi tồi, không tóm được đại tá nhưng cũng tóm được thông dịch viên! Chúng tôi gặp Thanh Thu trong một quán rượu, chặn Thịt Chó đang trong cơn manh động lại, kéo Thanh Thu ra ngoài quán rượu.
Thịt Chó vốn nóng tính, thuộc kiểu đàn ông đã không điên thì thôi, nổi điên thì rất điên. To cao như cậu ta nếu nóng quá mà động thủ thì rất đáng sợ.
Tôi và lão Phó khó khăn lắm mới khuyên được Thịt Chó bình tĩnh, Thanh Thu hơi hoảng, không biết có chuyện gì. Sau một hồi truy hỏi, Thanh Thu cũng rợn gáy vì sự uy nghiêm và khí thế đầy chính nghĩa của chúng tôi, liền thẳng thắn khai nhận tội lỗi.
Thanh Thu giải thích: “Tiểu Văn xin số điện thoại, bình thường con gái xin số các anh đều cho mà! Em đưa sai sao? Không phải các anh đều chỉ thích người lạ là gì…”
Tôi không tin trên đời này có quỷ, mỗi lần đi đêm tôi đều mỉm cười, càng những nơi tối tăm tôi càng thản nhiên, đứng trong góc tối, nhét trong áo những pháp khí như lệnh bài, pháp trượng, pháp kiếm, pháp ấn, khánh, phướn, chuông, cá gỗ, chũm chọe, phất trần…, tay cầm kiếm gỗ, miệng hô to: “Ta không tin trên đời này có quỷ! Đến đi! Đến đi!”
Nhưng lúc này trên người tôi không có pháp khí, lại chỉ có một mình, bảo không sợ chắc chắn là bốc phét.
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ bật mở, tôi chẳng nhìn rõ cái gì, chỉ thấy thấp thoáng một bóng người, tiếp đó là một tiếng hét: “Á…”
Tiếng hét này làm tôi giật nảy người, hơn nữa tôi đã nhận ra đây là tiếng hét của phụ nữ, thế là tôi trợn mắt nhìn theo tiếng hét, má nó! Không quen! Một cô gái mặc váy ngủ, đầu óc rối bù, đôi mắt còn ngái ngủ trợn tròn đang đứng ở cửa phòng ngủ nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt trông tái mét.
Ánh mắt của cô ta dán vào mặt tôi, sau đó từ từ hạ xuống, nhìn tôi từ đầu đến chân không sót chỗ nào, tiếp đó lại dồn hết nội lực hét thêm lần nữa: “Lưu manh!”