Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1671 lượt.

thế? Nói cũng không cho người ta nói chắc?”
Những lời lão Đường nói cũng chính là điều mà ba chúng tôi do dự không quyết, thực ra muốn giúp một người rất đơn giản, nhưng xã hội bây giờ có quá nhiều lúc giúp người cũng chính là hại mình, nên giúp người đã trở thành một việc nguy hiểm, đáng ra mọi người nên có mối quan hệ tốt đẹp giúp được thì giúp một tay, nhưng bây giờ lừa đảo nhiều quá, mọi người đều có tâm lý có thể không giúp liền không giúp. Nhưng con người lão Đường được điểm này là tốt nhất, tuy hơi đê tiện, nhưng cũng đê tiện một cách lương thiện, đê tiện một cách rất nghĩa khí.
“Cậu làm đi! Cậu nghĩa khí như thế, việc này cậu làm được đấy!” Lão Phó kê tủ lão Đường.
Lão Đường trợn mắt rồi lập tức bật cười: “Tớ á? Tớ không được, hê hê, chuyện này mà Tiểu Uyển của tớ biết được sẽ ảnh hưởng quá lớn đến tớ, không được!”
“Tiểu Uyển á? Ai thế?” Thịt Chó tò mò.
Lão Đường phấn khởi định mở miệng tôi đã nhanh nhẹn cướp lời: “À, tớ giới thiệu lão Đường đến tòa soạn tớ mới đến làm, Tiểu Uyển là đồng nghiệp mới, lão Đường vừa quen hôm nay.”
Thịt Chó lập tức đáp cái cốc giấy trong tay vào lão Đường.
“Các cậu có ý kiến gì không?” Tôi hỏi lão Phó và Thịt Chó.
Lão Phó trầm tư: “Thế này đi, cậu hẹn cô Chu Tiểu Văn ra nói chuyện, tớ xem xem cô ta nói thật hay giả.”
Thịt Chó đập bàn: “Đúng đấy! Ít nhất cũng bảo cô ấy giải thích hộ tớ! Tớ bị hàm oan! Tớ phải kéo Tiểu Phấn về!”
Dù là có lòng tốt giúp người hay là dung túng tôi làm chuyện ngu ngốc cũng mặc, nếu đã ủng hộ thì chuyến này phải chơi lớn một tí, dù sao thì cũng chẳng có tổn thất gì.
Tôi đang kích động nghĩ thế thì lão Đường chợt nghĩ ra chuyện gì, nhảy xổ vào nắm tay Thịt Chó: “Anh Thịt! Em nghĩ ra rồi! Anh kiếm cho em một con chó bệnh nhé! Hạnh phúc cả đời này của em dựa vào nó hết đấy!”
Thịt Chó sững người rồi sầm mặt hất tay lão Đường ra, nắm tay kêu răng rắc cười nham hiểm: “Ha ha, chó bệnh thì không có, chỉ có người bệnh thôi, được không?”
Chớp mắt một cái, lão Đường đã chạy biến.
Cá nhân tôi cho rằng chuyện này không khó giải quyết, nếu mọi việc đều là thật, vậy thì chúng tôi chỉ cần giúp Chu Tiểu Văn diễn mấy màn kịch, lừa bố mẹ cô ấy là được.
Nếu là giả, Chu Tiểu Văn lừa tôi thì chuyện đó sớm muộn cũng bị vạch trần, hơn nữa tôi không thấy cô ấy có thể lừa tôi cái gì, tôi sẽ bị tổn thất gì.
Nếu Thịt Chó, lão Phó và lão Đường đã nói vậy thì chuyện này có thể tiến thêm một bước, mọi người gặp mặt nói rõ ràng mọi việc.
Ra khỏi công ty lão Phó, trước khi gọi điện cho Chu Tiểu Văn tôi gọi cho Mạt Mạt. Lần này Mạt Mạt nhấc máy nhưng nhất quyết không nói mình đang ở đâu, chỉ bảo tôi chăm sóc cô em gái đang ở nhà tôi.
“Mạt Mạt, em coi nhà anh là nhà nghỉ đấy à? Nói đến là đến, nói đi là đi, bây giờ lại còn cho người khác vào ở nữa!” Tôi không kìm được hét lên trong điện thoại.
Mạt Mạt cũng không nổi giận, nghe giọng còn rất hớn hở, khuyên tôi đừng giận, đàn ông phải rộng lượng… Tôi cần cô dạy tôi làm đàn ông chắc!
“Anh không cần biết, anh nói cho em biết, hôm nay anh sẽ đuổi cái cô Cao Lộ Khiết đó đi!” Tôi tiếp tục gào, cảm thấy mình đúng là bị Mạt Mạt dắt mũi! Tôi phải giải thoát! Tôi muốn tự do! Nhất định phải thực hiện lý tưởng cộng sản!
“Con bé là em gái em thật mà…” Giọng Mạt Mạt ở đầu bên kia trở nên vô cùng dịu dàng.
“Cô ta có là con gái em thì anh cũng phải đuổi cô ta đi! Đó là nhà anh!” Tôi bùng phát, hổ không ra uy cô tưởng tôi là hổ giấy à?
Đầu bên kia im lặng, hình như tôi nghe thấy tiếng Mạt Mạt khẽ thở dài, một lúc sau, giọng Mạt Mạt khẽ khàng vang lên: “Bảo, anh đừng giả ngây, anh thật sự không hiểu ý em sao?”
Bị hỏi thế lòng tôi khẽ run lên, giọng cũng hạ tông: “Em có ý gì cơ?”
“Bây giờ anh là người em tin tưởng nhất, trong thành phố này nếu không gặp anh, em cũng không biết nên làm thế nào…” Giọng Mạt Mạt càng lúc càng trở nên đáng thương.
“Em có chuyện gì vậy?” Tôi lo lắng hỏi, hóa ra Mạt Mạt gặp rắc rối thật!
“Anh đừng hỏi nữa, bây giờ em chỉ hy vọng anh có thể giúp em, cũng giúp cô em gái đó của em…” Tôi như mơ hồ nghe thấy tiếng nức nở trong giọng nói của Mạt Mạt.
Tôi thở dài: “Thôi được rồi, anh biết rồi, nhưng em không được cho người khác vào nhà anh ở nữa! Còn nữa lúc nào em nói cho anh nghe xem đã xảy ra chuyện gì.”
“Ok! Không thành vấn đề! Bảo, anh là người tốt nhất! Cảm ơn anh!” Giọng Mạt Mạt lập tức vui vẻ trở lại, “Em còn có việc, em cúp máy đây! Bye bye!”
Bên kia cúp máy rồi tôi vẫn cầm điện thoại dí sát vào tai, đứng bên đường ngắm người qua người lại, may mà không có người quen, không ai thấy màn biểu diễn ngây dại đờ đẫn của tôi.
Không sai, tôi đoán chắc tôi lại bị chơi rồi!
Lão Phó cùng Thịt Chó đi tìm Tiểu Phấn, muốn giải thích rõ ràng tất nhiên là cho Tiểu Văn trực tiếp giải thích trước mặt Tiểu Phấn rồi.
Lão Đường về nhà thay đồ, biết tối nay sẽ gặp Tiểu Văn, cậu ta liền như pin được nạp điện, nhất quyết đòi ăn mặc sao cho thật bảnh bao mới chịu. Bây giờ mà hỏi cậu ta Nghê Tiểu Uyển là ai chắc mặt cậu ta cũng đần độn ra thôi.