Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1695 lượt.

yến rồi, tin Trương Bá Chi có bầu trong phạm vi tin tức giải trí rõ ràng là một quả bom hạng nặng! Có điều vụ này phải nói với tổng biên tập trước đã, tôi vừa nghĩ cách nói vừa bước về phòng tổng biên tập.
Không may là tôi gặp Nghê Tiểu Uyển trên hành lang, sau lưng là đặc công bóng ma của cô ấy, Đường Đôn.
Tiểu Uyển tươi cười rạng rỡ với tôi, lão Đường nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn.
“Ôi chao, lại còn có đôi có cặp nữa cơ à?” Tôi cười trêu chọc.
Lão Đường bước lên chộp mạnh cánh tay tôi: “Cậu khai thật cho tôi! Giải thích rõ ràng vào!”
“Giải thích cái gì?” Tôi giả ngây.
“Cậu còn giả vờ nữa hả? Cái cô Mỹ Na đó là sao?” Lão Đường nhảy lên.
Tôi ngạc nhiên: “Mỹ Na á? Mỹ Na không phải là cô gái si tình đã cố theo đuổi cậu mấy năm, đến bây giờ vẫn đang tiếp tục theo đuổi sao?”
Nghê Tiểu Uyển đứng cạnh cười hồng cả má.
Lão Đường tức đến nỗi mặt tối sầm, nếu cậu ta mà râu ria lông lá đầy mặt chắc chắn sẽ giậm chân vỗ ngực, miệng la “oác oác” rồi.
“Bảo gia, cậu không thể hủy hoại tớ như vậy được! Mỹ Na gì! Tớ không quen!” Lão Đường nhăn nhó mặt mày áp sát lại gần ghé tai tôi thì thào những lời độc địa: “Bảo, lần này mà cậu dám chơi tôi đến cùng, hại tôi mất mối nhân duyên, tôi có làm quỷ… không! Tôi có chuyển giới cũng không tha cho cậu!”
Độc mồm quá.
Thực ra chuyện này giải thích chẳng có gì khó, tối qua lão Đường đã tự biện hộ ở nhà hàng rồi, lại còn đưa danh sách cuộc gọi cho Tiểu Uyển xem nữa, vật chứng đã có, chỉ thiếu nhân chứng là tôi. May mà có câu “Đã quá” của Tiểu Khiết trước khi cúp máy tối qua khiến cho màn kịch này đã bị Tiểu Uyển nhận ra từ lâu, nên trong quá trình tôi giải thích Tiểu Uyển chỉ khoanh tay mỉm cười, không nói năng gì.
Giải thích xong, lão Đường liền xấn tới trước mặt Tiểu Uyển: “Rõ chưa? Hiểu chưa? Biết chưa? Anh trong sạch mà!”
Tiểu Uyển vừa cười vừa khẽ gật đầu, liếc lão Đường một cái: “Không sao, anh vội vàng giải thích với em thế làm gì? Sao nhất định phải bắt em tin anh trong sạch?” Nói xong liền gật đầu với tôi, uyển chuyển duyên dáng bước đi.
Lão Đường trợn mắt đơ người tại chỗ, tôi tưởng cậu ta sẽ nổi giận chửi tôi một trận, nhưng bất ngờ là lão Đường chỉ vô cùng ai oán nhìn tôi một cái rồi gục đầu như một cái bao cao su đã sử dụng, hoàn toàn mềm oặt.
Nhìn lão Đường như thế, lòng tôi cũng không thoải mái gì, cảm thấy mình có lỗi với cậu ta, tôi khẽ thở dài bước lên kéo tay lão Đường, khẽ khàng an ủi: “Lão Đường à, lão Đường… cậu cũng có ngày hôm nay!”
Đúng lúc này tiếng giày cao gót vốn đang dần xa bỗng tiến lại gần.
Tôi quay phắt lại, lão Đường ngẩng phắt lên.
“Đường Đôn, Đường Đường nhà anh không phải đã khỏe rồi sao? Cho em đến thăm nó đi!” Là Nghê Tiểu Uyển quay lại.
Lão Đường vẫn đang ở trong trạng thái ngây dại, chỉ biết vô thức chầm chậm gật đầu.
“Thế thì hết giờ liên lạc nhé!” Tiểu Uyển nheo mắt cười, vỗ tay rồi đi mất.
Tôi bật cười, vỗ vai cậu ta: “Lần này yên tâm chưa? Người ta đã ám chỉ rõ ràng thế cơ mà! Cậu nhìn thấy ánh sáng lúc hoàng hôn rồi chứ?”
Gương mặt lão Đường từ từ nở ra thành một nụ cười toe toét: “Ánh sáng lúc hoàng hôn á? Bây giờ trong lòng tớ đang rực rỡ chết đi được đây!”
Nói xong lão Đường không thèm để ý đến tôi nữa, giơ tay ra trang nhã xoay người, bắt đầu nhảy valse về phía đầu kia hành lang…
Tổng biên tập không có trong phòng, tôi về ban văn nghệ, bị mấy nữ đồng nghiệp tóm lấy hỏi thăm về cửa hàng trên mạng của Tiểu Văn. Mấy cô gái đều chọn được mấy món đồ trang sức trong cửa hàng, vây xung quanh tôi hỏi thăm, cuối cùng có một nữ đồng nghiệp tinh mắt nhìn thấy chiếc dây chuyền tôi đeo trên cổ trông giống hệt trên mạng, thế là từ hỏi thăm biến thành thẩm vấn, các nữ đồng nghiệp thi nhau dò hỏi mối gian tình giữa tôi và chủ cửa hàng.
Tôi đang định mở miệng phủ nhận thì lại bị mấy cô nàng này tóm được chứng cớ quan trọng hơn, đây cũng là điều tôi hoàn toàn không ngờ tới, trợn tròn mắt nhìn màn hình hiển thị, ở trang chủ trong cửa hàng của Tiểu Văn đột nhiên xuất hiện hai chữ “Lại Bảo”.
Giữa thanh thiên bạch nhật thế này chẳng phải là muốn giết tôi sao?
Người nhanh tay đã click vào mở ra, ha ha, quả nhiên là hiện ra bức ảnh chiếc dây chuyền mặt ba chiếc lông vũ, nhưng bên cạnh còn có một bức ảnh nhẫn ngọc. Cô ấy làm nhanh vậy sao?
Lúc đó tôi chỉ nói đùa, khi tôi tới căn phòng nhỏ Tiểu Văn thuê, thấy trang sức phụ kiện bày kín phòng, trong lúc chuyện phiếm mới kể chuyện hồi trung học tôi cũng thiết kế mấy thứ này, hồi đó là thời kỳ toàn dân yêu sớm, thịnh hành nhất là con gái tết vòng tay, vòng đeo cổ tặng bạn trai mình. Lúc đó tôi bày cho bọn con gái trong lớp tết hai chiếc nhẫn, để chừa ra một sợi dây đỏ, sau đó chỗ nối của hai sợi dây có thể nối lại được với nhau, như vậy hai người cùng đeo nhẫn, hai bàn tay cũng được nối lại với nhau, nắm tay nhau đi dạo phố sẽ rất lãng mạn kiểu một mối tơ hồng, dù hai người thả tay ra thì sợi dây đỏ vẫn nối liền, đáng ngưỡng mộ chết đi được!
Bọn con gái trong lớp tết xong, không ngờ một đồn mười, mười đồn trăm, trở thành