Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
i, cứ vậy đi.
Theo ý Mạt Mạt mấy ngày tới sắp xếp thời gian cầm chứng minh thư, hộ khẩu đi đăng kí. Tốt nhất là ngày mai, bây giờ kết hôn rất rẻ, chỉ cần mất mấy chục tệ tiền chụp ảnh và phí làm thủ tục, tiền không nhiều, tôi lại là đàn ông, tôi chủ động yêu cầu ngày mai kết hôn tôi mời. Không phải chỉ có mấy chục tệ thôi sao?
Sắp xếp xong mọi việc, tâm trạng Mạt Mạt vui vẻ hẳn lên, có thể thấy cô ấy vẫn còn đầy tâm sự nhưng đang cố kìm nén.
“Đăng kí xong em sẽ ở đây, được không?” Mạt Mạt bàn bạc với tôi, “Trừ phi có việc gì khác, tối nào em cũng ở đây, cho tới khi… cuộc hôn nhân của chúng ta hết hạn.”
Nghe sao mà kì quá.
Để chúc mừng cuộc đính hôn trên ý nghĩa truyền thống của tôi và Mạt Mạt, khi trời tối Mạt Mạt mời tôi ra ngoài ăn cơm. Cô ấy hỏi tôi ở đâu có quán đồ Tây ngon, tôi lập tức phủ quyết, kéo Mạt Mạt phi thẳng vào một quán nướng quen, vừa ngồi xuống liền hét lên: “Ông chủ! Mười xiên thịt! Một bình Jack Daniels!”
Ông chủ quán thò đầu ra: “Ấy, chỉ có mình cậu thôi à? Ồ, còn dẫn mỹ nữ theo hả, gọi cái gì? Đến đập quán à?”
Tôi vẫy tay với Mạt Mạt: “Em gọi thoải mái! Thích ăn gì thì ăn, anh mời!”
Mạt Mạt bĩu môi, gương mặt tươi cười nhưng ánh mắt vẫn luôn buồn bã.
Nướng xong mấy món, khi ông chủ bê tới bàn còn tranh thủ trêu tôi: “Thằng nhóc này! Mời con gái ăn cơm cũng không chọn chỗ nào cao cấp, keo kiệt như thế còn đòi tìm vợ à?”
Tôi cười hi hi: “Ông chủ nhìn kĩ nhé, vị này sắp thành bà xã của cháu rồi! Hơn nữa còn vừa gào vừa khóc đòi cưới cháu đấy! Có muốn ngăn cũng không được!”
Mạt Mạt ném một chiếc đũa về phía tôi.
“Nhìn đây, đây mới là những món chúng ta nên ăn.” Tôi nhai nhồm nhoàm, “Sau này đừng đến mấy chỗ đó nữa, có miếng thịt cũng làm sống, lại còn ăn kem trộn rau sống, uống nước nho quá hạn, chẳng ra sao cả!”
Mạt Mạt cầm một xiên thịt chó nướng lên giơ trước mắt, không ăn mà chỉ ngắm nghía: “Này, em nhớ anh Nhục từng nói chó chỉ cương trong, anh ăn mấy thứ này có bổ chỗ đó của anh không?”
Tôi sặc một ngụm bia, bọt bia bắn đầy mặt.
Có điều đây mới là phong cách của Mạt Mạt, nhìn nụ cười nghịch ngợm trong mắt Mạt Mạt tôi thấy yên tâm rồi.
Dù là vì lí do gì, tôi chỉ phụ trách làm chồng trên danh nghĩa là được, những chuyện khác cứ để Mạt Mạt tự giải quyết đi, cô ấy không nói tôi cũng không hỏi nữa, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
“Haizz, em không chuyển cả nhà đến chứ? Cô em gái Tiểu Khiết của em cũng ở nhà anh luôn hả?” Tôi bỗng nhớ ra, lo lắng hỏi.
Mạt Mạt lắc đầu cười: “Không đâu, chỉ có em ở thôi, ông xã của Tiểu Hy lại đi rồi, em để Tiểu Khiết ở nhà cô ấy.”
Tôi yên tâm nhưng lại nghi hoặc hỏi: “Thế sao em không đến nhà Tiểu Hy, chuyển đến nhà anh làm gì?”
Vừa hỏi tôi cũng vừa hết sức khôn ngoan và trí tuệ thầm suy nghĩ trong lòng, lẽ nào cô ấy đang ám thị điều gì? Cho tôi tín hiệu gì? Hoặc là tạo cơ hội gì?
Tôi nuốt nước bọt, dán mắt vào cái miệng của Mạt Mạt chờ câu trả lời.
Mạt Mạt nhìn cốc bia trước mặt, khẽ cười: “Chuyển vào sống cùng anh là để đóng kịch.”
… Lòng tôi lạnh giá, giá lạnh.
“Đóng kịch cho ai xem cơ?” Cố chịu đựng nỗi đau đớn, tôi bắt đầu nghiến răng.
“Đến lúc đó em cho anh biết.”
“Bây giờ không nói được sao?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Vì bây giờ chúng ta chưa kết hôn.”
… Tôi biết mà, Mạt Mạt ăn chắc tôi rồi. Hơn nữa tôi cũng biết vở kịch này chắc chắn là diễn cho một tên đàn ông nào đó xem, chắc chắn là thế!
Mẹ nó, hóa ra tôi chỉ là nam phụ.
Đúng lúc tôi đang đau đớn đến độ không có nước mắt, âm thầm nhặt nhạnh tâm hồn vỡ nát của mình thì điện thoại đổ chuông, chuông báo có tin nhắn.
“Em thu dọn xong rồi, ngày mai lúc nào cũng có thể chuyển qua.”
Là Tiểu Văn.
Thôi chết rồi… có phải tôi đã hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui sướng tân hôn chết tiệt đó mà quên hết tất cả không? Sao tôi lại quên mất Tiểu Văn nhỉ? Thôi chết rồi, phiền phức rồi, tôi chỉ có một cái nhà, bây giờ lại có một vị hôn thê, một mẹ thằng cu…
Nếu cuộc sống giống như thi ca
Danh lợi chỉ là phù vân
Đau khổ giống như sao trời
Vậy thì đời tôi thật sự không một gợn mây
Một trời sao rực rỡ…
Ngày 10 tháng 5. Mưa có sét.
Khi tôi e dè thận trọng nói muốn hoãn thời gian đăng kí, Mạt Mạt tất nhiên là trở mặt, cảm thấy tôi lâm trận sợ chết. Nhưng chuyện này làm sao mà giải thích được? Bảo Mạt Mạt tôi phải giả làm bố một đứa trẻ nào đó mấy ngày á? Cô ấy có tin không? Dù cô ấy có tin thì lúc đó rắc rối mới thực sự đến kìa, theo những gì tôi hiểu về Mạt Mạt, chắc chắn cô ấy sẽ trực tiếp đến đàm phán với Tiểu Văn.
Có những chuyện cần phải giữ lại và giấu giếm, có một câu nói thế nào nhỉ? À, nói dối có ý tốt.
Dù nói sao thì mấy ngày tới không thể để Mạt Mạt chuyển đến nhà tôi được, tôi chỉ là một thảo dân, không làm được những chuyện như độc chiếm hậu cung gì gì đó, đừng nói là ba nghìn giai nhân hậu cung, bây giờ có hai người tôi đã chết rồi.
May mà tôi thông minh đột xuất, nói bố mẹ mình sắp tới và sẽ ở nhà tôi