Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
bước vào nhà, thay dép chạy vào phòng khách ngồi bụp xuống ghế sofa tiếp tục vừa ngơ ngẩn cười vừa hát.
Tiểu Văn im lặng, tôi cũng không để ý, nhưng chỉ vài phút sau một cốc trà đặc và một cốc sữa đã ở trên bàn nước.
“Anh uống đi cho tỉnh rượu.” Tiểu Văn đứng trước mặt tôi khẽ nói.
Tôi cười ngơ ngẩng, giơ tay chỉ Tiểu Văn: “A! Người đàn bà độc ác! Khó khăn lắm tôi mới bỏ tiền ra uống say được, cô lại muốn tôi tỉnh rượu, thật là ti tiện!”
Tiểu Văn khẽ chau mày rồi khẽ cười nói: “Em làm cơm tối rồi, anh có ăn không?”
Tôi giả bộ cười thần bí, ngoắc ngoắc ngón tay gọi Tiểu Văn lại gần như muốn nói một bí mật gì to lớn lắm.
Tiểu Văn ngập ngừng nghiêng đầu ghé tai lại gần.
Tôi thì thào vào tai Tiểu Văn: “Anh không ăn!”
Tiểu Văn đứng phắt dậy, chau mày đưa tay quẹt mũi, khẽ thở dài: “Vậy em mặc kệ anh đấy, em về phòng đây.” Dứt lời liền quay đi, vừa đi được mấy bước lại quay lại hỏi: “Bảo, anh không sao chứ?”
Tôi lại cười vẻ bí ẩn, ngoắc ngoắc tay với cô ấy.
Tiểu Văn không mắc lừa lần nữa, chỉ lạnh nhạt nói: “Bảo, anh uống trà đi, ngủ sớm một chút, ngày mai anh cùng em ra sân bay đón bố mẹ em, được không?”
Tôi đứng phắt dậy, ánh mắt đờ đẫn nhìn về hai Tiểu Văn nhập nhòa trước mặt sau đó giơ tay lên chào: “Xin hai vị thủ trưởng yên tâm! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Tiểu Văn ngớ ra, nhìn sang hai bên rồi chợt hiểu ra bèn lắc đầu cười, quay người vào phòng ngủ đóng cửa lại.
Phòng khách trở nên yên lặng, tôi cố đứng dậy vào nhà bếp tìm rượu trong tủ lạnh.
Rượu này không uống thì không thể làm dịu sự phẫn nộ trong lòng dân.
Tôi ôm mấy lon bia ra phòng khách rồi lại chạy vào bếp xem cơm tối mà Tiểu Văn nói là thế nào, chẳng có món gì nhắm rượu được, tôi đành uống chay.
Ti vi mở nhưng không biết đang chiếu cái gì, trước mắt hơi nhạt nhòa, tôi dựa người vào thành ghế sofa uống bia, tôi cầm lon bia mà không tìm được miệng mình ở đâu nữa, nhưng không hiểu sao đầu óc càng lúc càng tỉnh táo, rất nhiều chuyện cứ rõ ràng như thế, xua mãi không đi.
Không biết bao lâu đã trôi qua, mơ màng tôi thấy như có bóng người đứng trước mặt mình, lúc đầu chỉ đứng xa xa, sau đó lại gần, sau đó ngồi cạnh tôi, giơ tay vuốt tóc tôi.
“Bảo, anh sao thế? Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại khóc?”
Giọng nói dịu dàng quá, là mẹ mình sao? Đừng đảo, đừng đảo lung tung nữa, để tôi nhìn cho rõ… a không phải, mẹ không trẻ thế này, vậy là ai? Sao mặt trông quen vậy…
Đợi đã! Tôi khóc á? Tôi khóc sao? Tôi giơ tay vuốt mặt, chớp chớp mặt, hả? Đúng là ướt thật! Tôi cũng không nhận ra, mũi ngạt lại tưởng là hút thuốc nhiều quá, ha ha, khóc thì khóc, có gì mà không thể khóc chứ? Có điều luật nào quy định đàn ông nhất định phải giả bộ kiên cường đâu?
Thế là tôi ngẩng đầu lên uống bia tiếp, vừa nheo mắt cười, nước mắt vừa lã chã rơi xuống, tôi đã say đến nỗi quên cả lí do mình khóc rồi, chỉ cảm thấy khóc một trận thật là đã, nhớ lại thì chỉ có một lần say rượu mấy năm trước tôi đập mũi vào cửa đau quá khóc ra thì lâu lắm rồi tôi không khóc.
Hình như Tiểu Văn thấy sợ, ngồi cạnh tôi, sững sờ nhìn tôi rớt nước mắt, một lúc sau, cô ấy đưa tay ra chầm chậm lấy lon bia khỏi tay tôi, sau đó sờ trán tôi.
“Bảo, anh sao thế? Có chuyện gì vậy? Có thể nói cho em biết được không?”
Tôi cười, được rồi, tôi cũng đang nghĩ câu hỏi này, sao thế? Đã xảy ra chuyện gì? Bị mối tình đầu của mình chơi một vố ư? Không hẳn, hình như chỉ là cảm thấy mệt, rất mệt.
Nghĩ thế, trong lòng tôi như có một cái chốt được mở ra, đột nhiên vô vàn nỗi ấm ức và sự khó chịu ào ạt dâng lên, nước mắt càng chảy càng dữ! Mũi cay xè, môi run rẩy…
Một bàn tay chầm chậm đặt sau đầu tôi, ôm lấy cổ tôi, kéo đầu tôi tựa vào một bờ vai mềm yếu, ấm áp.
Thực ra tôi vẫn còn tỉnh táo nhưng tựa vào lòng Tiểu Văn cảm giác rất lạ như thể mình thật sự biến thành một đứa trẻ, không cần phải cố chịu đựng, không cần đang khóc còn cố gượng cười, thế là tôi nhắm mắt, giơ tay lên ôm vai Tiểu Văn, kệ cho nước mắt cứ thế chạy, khóc đi khóc đi, khóc cạn nước trong người, để tôi biến thành một cái xác khô, cho vào viện bảo tàng mà trưng bày đi.
Tiểu Văn ôm đầu tôi, cho tôi tựa vào vai mình, khẽ khàng vuốt tóc tôi, cơ thể cũng nhẹ nhàng đung đưa như đứa trẻ nhỏ, giọng nói càng dịu dàng hơn: “Bảo, em xin lỗi, anh đừng khóc, em lúc nào cũng nghĩ đến chuyện của mình, muốn anh giúp em nhưng lại hoàn toàn quên mất rằng anh cũng có cuộc sống của mình, cũng có nỗi khổ của mình, xin lỗi anh. Bảo, em cũng nên quan tâm anh… giúp anh, Bảo, anh có thể khóc trước mặt em, em biết anh tin tưởng em, không sao đâu, không sao đâu…”
Tôi lấy chút sức lực cuối cùng thầm phản bác trong đầu: Còn lâu, anh uống say, ở ngoài đường anh cũng khóc được. Nhưng giọng nói của Tiểu Văn rất dịu dàng như một khúc nhạc piano khiến cho lòng tôi bắt đầu bình lặng, bình lặng xong bắt đầu sôi sục, sôi sục xong bắt đầu bốc khói, một sức mạnh lạ lùng điều khiển tôi tìm kiếm sự an ủi trong cơn say sưa, giống như đứa trẻ sơ sinh đói khát tìm kiếm vú mẹ.
Đầu tôi tựa lên vai cô ấy, chỉ hơi ngẩn