Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
u Văn cười lắc đầu: “Cũng không muộn lắm, anh ngủ là em cũng ngủ luôn.”
Trả lời không chút khe hở.
“Vậy… em ngủ ngon không? Khi say anh hay ngáy lắm, không làm ồn đến em chứ?” Tôi cười gượng, tiếp tục sự nghiệp tìm kiếm và phát hiện.
Tiểu Văn cười lắc đầu: “Cũng được, em cũng mệt bã người, hễ mệt là em ngủ say lắm, chẳng nghe thấy gì cả.”
Cô ấy trả lời vô cùng kín kẽ.
“Vậy… lúc em ngủ… có… ý anh là… anh ngủ… vậy em…” Tôi lắp bắp, nói năng lộn xộn.
Tiểu Văn cười: “Tóm lại anh muốn hỏi gì?”
Tôi ngước mắt lên mới phát hiện Tiểu Văn cười rất kì quái, cô nàng này cố tình mà! Tôi đúng là heo! Nếu tối qua chuyện hôn hít không phải là ảo giác thì chắc chắn cô ấy biết tôi muốn hỏi gì!
Nội nó! Xông lên!
“Tiểu Văn, tối qua hai chúng ta có…” Nói ra miệng vẫn thấy hơi xấu hổ, cuống quá sinh thông minh, tôi nghĩ ra một từ rất là văn vẻ tao nhã, “Ý anh là tối qua anh có… bắt nạt em không?”
Tiểu Văn phá ra cười, tay che miệng, mắt híp lại cười khanh khách, nghiêng đầu nói: “Bảo, anh đáng yêu thật đấy.”
…Shit! Ai bảo em khen anh chứ! Trả lời câu hỏi của anh đi! “Em nói đi, anh uống say…” Đằng nào cũng nói ra rồi, tôi nhăn mặt cầu xin.
Tiểu Văn nheo mắt: “Vậy anh hy vọng là có hay là không?”
… Không được trêu ghẹo con trai nhà lành như vậy chứ? Hóa ra Tiểu Văn cũng ghê gớm như vậy! Sức chiến đấu của phụ nữ với đàn ông là bẩm sinh ư? Cô nào cũng là chiến binh thiện chiến!
Tôi quấn chăn chặt hơn, dịch người về phía Tiểu Văn: “Anh xin em đấy, Tiểu Văn, tối qua anh uống say, chẳng nhớ gì cả, em không thừa cơ làm gì đấy chứ…”
Tiểu Văn trợn mắt: “Ai thừa cơ làm gì ai!” Cô ấy hét lên rồi đột nhiên bật cười, “Có phải anh rất căng thẳng không? Hi hi, không! Không xảy ra chuyện gì cả!”
Tôi nhíu mày hỏi lại: “Thật không?”
“Tất nhiên rồi! Nếu anh với em thật… thì bây giờ em sẽ không thừa nhận sao? Làm gì có chuyện tốt như vậy?” Tiểu Văn cười, giơ tay vỗ đầu tôi.
Tôi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm rồi lại truy hỏi: “Vậy… tối qua anh có hôn em không? Chuyện đó cũng là ảo giác sao?”
Tiểu Văn đỏ mặt, giả bộ giận dữ: “Anh có cần em kể từng chi tiết tối qua cho anh nghe không?”
Hiểu rồi, xem ra có hôn thật.
“Tiểu Văn, anh xin lỗi, anh uống say, không phải anh cố ý bắt nạt em đâu…” Tôi cười hối lỗi, không biết nên diễn đạt thế nào, “Tối qua anh chỉ… thực ra em hoàn toàn có thể tát anh một cái, bây giờ cũng được.”
Tiểu Văn hất hàm, trừng mắt nhìn tôi: “Ý anh là em cổ vũ anh hả?” Vừa nói ánh mắt cô ấy chợt tối sầm, giơ tay đỡ vai tôi, “Bảo, bộ dạng anh tối qua rất buồn, khóc rất đau lòng, em cũng chỉ mềm lòng, được rồi, được rồi, may mà không xảy ra chuyện gì xấu, quên đi anh ạ, cứ coi như bạn bè chơi trò thân mật cũng được.”
Tiểu Văn nói thế khiến tôi đột ngột nhớ lại chuyện hôm qua, lòng chợt nặng trĩu. Mẹ nó! Suýt nữa thì quên mất, mẹ nó! Quên đi có phải tốt không!
Vừa nói Tiểu Văn vừa đi ra, nhưng vừa ra đến cửa lại đứng lại nhìn tôi rất lạ rồi xoẹt một cái đã biến mất sau cánh cửa.
Giọng cô ấy vang lên bên ngoài: “Dậy đi! Cơm sáng xong rồi! Anh tắm trước đi!”
Ha ha, cảm giác như có vợ thật ấy… Nhưng mà, bạn nói xem, cô ấy nhìn tôi như thế làm gì?
Uống sữa xong tôi day day trán, dễ chịu hơn nhiều rồi, tôi ngồi dậy chuẩn bị đi tắm, tôi lượn vào bếp đứng tựa cửa nhìn Tiểu Văn làm bữa sáng, hỏi cô ấy có cần giúp gì không, Tiểu Văn quay đầu lại cười: “Bảo, anh đừng nhìn như thế, khi nào bố mẹ em đến phải diễn cho giống vào, anh đứng khách sáo như vậy, chúng ta bàn bạc là đã sống chung hơn một năm, làm sao có thể khách sáo như vậy được?”
Tôi gật đầu nhưng lòng lại bận nghĩ đến chuyện khác, chần chừ một lát tôi lại hỏi: “Tiểu Văn,… chúng ta… tối qua không có chuyện gì thật chứ?”
Tiểu Văn sững người, giận dữ khẽ đập chiếc thìa xuống bàn, quay sang cau mày nói: “Lại Bảo, anh làm gì vậy? Em đã bảo là không có gì rồi, anh còn cố hỏi làm gì? Anh có mục đích gì hả?”
Tôi vội vàng xua tay xin lỗi, chuồn khỏi nhà bếp đi tắm, tuy rất nhiều nghi vấn làm tôi không yên tâm nhưng nhìn thái độ của Tiểu Văn có lẽ không có gì thật.
Cứ coi như là có gì đi nữa thì Tiểu Văn quyết không thừa nhận như vậy tôi còn có thể làm gì? Lẽ nào tôi phải bám theo Tiểu Văn, bắt cô ấy chịu trách nhiệm với mình? Đừng đùa nữa!
Cuộc sống yên ổn nhất chính là:
Người ở Thái Hòa Điện của Cố Cung,
Thân mặc long bào ngồi trên long kỉ,
Mỉm cười vẫy tay ra hiệu với quần thần dưới điện,
Sau đó cởi long bào,
Đưa tiền chụp ảnh cho nhân viên,
Ra khỏi Cố Cung,
Đạp xe đạp về nhà,
Nấu cơm tối cho bà xã.
Ngày 23 tháng 11.
Âm u nhiều mây.
Ăn tối xong tôi không ra ngoài, chỉ ở nhà với Tiểu Văn, bàn bạc lại một lần tất cả các chi tiết bao gồm trong nhà có những chỗ nào có thể bộc lộ sơ hở, Tiểu Văn lại sắp xếp nhà cửa lại lượt nữa theo phong cách yêu thích của cô ấy, sau đó mỗi người tự chọn mấy tấm ảnh trong máy tính, Tiểu Văn photoshop ghép ảnh, thêm phong cảnh nền, sau đó in ra kẹp vào khung, giả mạo ảnh lưu ni