Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Tác giả: Noãn Noãn Phong Khinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.

n nguyện”. Tuy tình yêu của cô dành cho Húc không giống kiểu thề non hẹn biển, nhưng cuộc sống bình dị khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm.
“Chiếc nhẫn này, em vẫn đeo?”. Trình Vũ Kiệt cúi đầu nâng tay Kha Mộng Kì lên, đặt vào lòng bàn tay mình, cười với vẻ mặt đau khổ.
“Em là người yêu của Húc, đeo nhẫn anh ấy tặng thì lạ lắm sao?”. Kha Mộng Kì mỉm cười, trong nụ cười như ẩn chứa nỗi đau, tiếp đó nói: “Kiệt, anh về đi! Cho dù đã từng xảy ra chuyện gì, em cũng không quan tâm nữa. Em chỉ quan tâm em của hiện tại, quan tâm cuộc sống của em lúc này”.
Nếu đã sớm biết hai người sẽ không đi đến đâu, sao phải cho đối phương cơ hội?
Lối rẽ không gi­ao nhau, tác thành cho con đường một chiều của hai người. Bóng của mỗi người càng kéo dài hơn sự tĩnh mịch của đêm tối.






Đôi khi, tình yêu thầm lặng lại là tình yêu sâu sắc nhất
Cô mang tiếng cướp người yêu của người khác, cuộc sống rất mệt mỏi. Bây giờ, người bị tổn thương không phải ai khác, mà chính là bản thân mang đầy thương tích của cô.
1
Sáng sớm, những tia nắng nhỏ bé chiếu một lớp mỏng manh vào phòng làm việc rộng lớn.
“Kiệt, tài liệu quảng cáo của công ty thiết bị âm nhạc Thành Húc đã đến rồi, đối tác đồng ý ký hợp đồng với cậu, quá tốt rồi. Công ty Thành Húc tuy mới thành lập hai năm nay, nhưng tốc độ phát triển nhanh chóng tới mức kinh ngạc, bây giờ đã là một công ty tiếng tăm”. Tiểu Kiều đứng bên cạnh nói giọng đầy hưng phấn.
“Húc, anh phải công tư phân minh. Anh có thành kiến gì về Trình Vũ Kiệt thì đừng mang nó vào công việc, anh ấy làm người đại diện thương hiệu của chúng ta sẽ nhanh chóng nổi tiếng”. Lâm Phương Phi là người phụ trách dự án này, nói câu nào cũng liên quan đến thương hiệu của công ty.
“Phương Phi, người cần phải công tư phân minh e rằng không chỉ có mình anh!”. Phương Văn Húc mím chặt môi, nói.
Lâm Phương Phi bị những lời của Phương Văn Húc làm cho cứng họng, những gì định nói đều nuốt vào trong.
“Thôi bỏ đi, dù sao thì cũng đã ký hợp đồng rồi, cứ làm thế đi! Hủy hợp đồng cũng không có lợi cho công ty chúng ta”. Phương Văn Húc khẽ chau mày, một lúc lâu sau mới nói: “Em vẫn thích Trình Vũ Kiệt, đúng không?”.
“Không… không phải…” Lâm Phương Phi hốt hoảng nói.
“Em ra ngoài đi, không còn chuyện gì liên quan đến em nữa”. Phương Văn Húc nhướn mày, vẫy tay nói.
“Húc, em…”.
“Em không cần nói nhiều. Anh chỉ muốn em sau này đừng làm phiền đến cuộc sống của anh nữa, mẹ anh thích em như vậy cũng là công lao của em đúng không? Anh không hiểu sao em lại phải làm thế, sao lại đeo đuổi anh, nhưng anh cũng không muốn biết nguyên nhân nữa”. Phương Văn Húc cắt ngang lời Lâm Phương Phi, sau đó tiến lại gần cô, đặt tay lên vai cô, nói giọng tình cảm như anh trai, “Phương Phi, hãy như trước đây đi, em sẽ phát hiện ở một góc khuất nào đó mà em không để ý tới, hạnh phúc đang đợi em”.
Lâm Phương Phi bỗng thấy mắt mình hơi ươn ướt, khụt khịt mũi, quay lưng lại Phương Văn Húc, nhẹ nhàng nói: “Húc, em phải nhắc nhở anh, cho dù anh có cố gắng bao nhiêu đi nữa, cũng không thể ngăn được Kha Mộng Kì yêu Trình Vũ Kiệt…”
Nghe tiếng đóng cửa nặng nề, lòng Phương Văn Húc bỗng nhói đau, lông mày nhíu lại. Nhìn đống giấy tờ được sắp xếp rất ngăn nắp trên bàn mà tâm trí anh lại rối bời.
Soạt một tiếng, tất cả giấy tờ lũ lượt rơi xuống đất.
Về đến phòng làm việc của mình, Lâm Phương Phi lập tức đóng cửa lại, tay đặt trên tay nắm cửa, bỗng cảm thấy mình không còn chút sức lực, cơ thể chầm chậm trượt xuống bên cánh cửa, cuối cùng ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo.
Trong phòng mở điều hòa, nhưng cô cảm thấy lạnh thấu xương, hai cánh tay khoanh trước ngực, bất giác run lên cầm cập.
Sự ngụy trang mấy năm nay cuối cùng cũng không qua được mắt Phương Văn Húc, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy, mà tất cả ngụy trang đều vỡ vụn trong chớp mắt.
Đã tròn ba năm rồi, cô sống vì cái gì? Vì nỗi tức giận trong lòng? Vì sự không cam tâm?
Có lẽ, kể từ giây phút Trình Vũ Kiệt nói lời chia tay, cô đã nên từ bỏ tất cả những ấp ủ về mối tình đó, không nên tính toán quá nhiều, không nên nghĩ tại sao Kha Mộng Kì lại được cả hai người đàn ông yêu thương, còn cô lại cô đơn.
Ông trời cũng không quy định rốt cuộc ai là của ai, ai phải yêu ai, suy nghĩ của một người không thể bị bất kỳ ai khác chi phối.
Nhưng Lâm Phương Phi lại ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần cố gắng hết mình, sẽ có ngày làm tổn thương được Kha Mộng Kì. Nhưng mọi sự không đơn giản như cô tưởng, cũng không theo những gì cô đã toan tính.
Sau khi Trình Vũ Kiệt ra nước ngoài, cô vắt óc suy nghĩ làm cho Phương Văn Húc bỏ rơi Kha Mộng Kì, cố ý trở thành kẻ phá rối giữa họ, nhưng cô không ngờ tình yêu của Phương Văn Húc dành cho Kha Mộng Kì là thứ cô không thể hủy hoại được. Nhưng, cũng có vài lần, cô gây ra sự hiểu lầm giữa hai người, khiến cho họ không liên lạc với nhau trong rất nhiều ngày. Cô đang đắc ý, cho rằng hai người đến đây là đã kết thúc, không ngờ họ lại làm hòa với nhau.
Sau khi thất bạ