XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Tác giả: Noãn Noãn Phong Khinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.

sự yên tĩnh vô hạn.
Bóng tối như mưa to gió lớn, bất ngờ rơi xuống không báo trước.
Bóng tối và ánh sáng vốn dĩ không có ranh giới rõ rệt, chỉ là thượng đế cố tình vạch một đường phân chia giữa chúng mà thôi. Một số người không cẩn thận bước qua ranh giới này có thể sẽ rơi vào bóng tối.
“Trọn đời? Không phải ai nói sẽ ở bên nhau trọn đời là nhất định sẽ ở bên nhau. Việc của tương lai không ai trong chúng ta có thể biết trước được, bởi vì chúng ta không phải là thần thánh, chúng ta không thể đoán trước được tương lai. Bây giờ, chúng ta nên trân trọng những gì mình đang có, việc gì phải nghĩ nhiều đến tương lai?”. Trình Vũ Kiệt cảm nhận được bờ vai Lâm Phương Phi đang run rẩy, nghe thấy tiếng khóc rất khẽ của cô. Cậu không đành lòng nhìn thấy người con gái trước mặt mình khóc lóc, định an ủi vài câu.
Thực ra, trong lòng Trình Vũ Kiệt rất rõ, bản thân cậu không hề yêu Lâm Phương Phi, nên cậu không thể hứa với cô sẽ trao cho cô cái gọi là “trọn đời”. Cậu biết, “trọn đời” không thể xuất hiện trong thế giới của cậu và Lâm Phương Phi, cậu không muốn lừa dối bản thân, càng không muốn lừa dối Lâm Phương Phi. Nhưng cậu cũng biết, Lâm Phương Phi đã yêu cậu rất sâu sắc, sao cô ấy có thể dễ dàng buông cậu ra chứ?
“Cho dù sự thật có như anh nói, anh cũng không được nói những lời đó chứ! Lừa dối em cũng được mà”. Lâm Phương Phi khẽ lau những giọt nước nơi khóe mắt, hơi tức giận nói.
“Anh không muốn hứa hẹn. Bởi vì, lời đã hứa chính là món nợ phải trả, em chưa từng nghe câu nói này sao?”. Trình Vũ Kiệt nói.
“Được rồi, coi như em chịu thua anh. Vốn dĩ tối nay muốn vui vẻ mời anh ăn cơm, nhưng anh lại tỏ thái độ như vậy, thật làm người ta mất hứng!”. Lâm Phương Phi không muốn đôi co với Trình Vũ Kiệt nữa nên chuyển chủ đề.
“Ừ, đừng nói những chuyện không vui đó nữa. Màn biểu diễn vừa rồi đã hao tổn không ít sức lực của anh, nếu còn nói với em thế này nữa chắc anh chết vì đói mất”. Trình Vũ Kiệt vừa nói vừa sờ sờ lên cái bụng đang sôi ùng ục của mình.
Dưới ánh đèn vàng vọt, đôi mắt sâu thăm thẳm thoáng gợn chút bi thương. Lúc này, niềm vui chiến thắng không thể khiến cho tinh thần của Trình Vũ Kiệt khá hơn.
Cho dù không phải là trọn đời, mình cũng phải trân trọng hạnh phúc trước mắt. Có người nói hạnh phúc như những hạt cát, có thể rơi qua kẽ tay, nhưng mình phải nắm chặt hạnh phúc này trong lòng bàn tay, giữ gìn thật tốt, không để nó vụt mất.
Lâm Phương Phi bướng bỉnh ngẩng đầu lên, để ngăn không cho những giọt nước mắt rơi xuống. Bầu trời đầy sao, sáng lấp lánh. Ánh sáng mà chúng tỏa ra không chói mắt mà rất ấm áp. Dưới ánh sao, trái tim đang đông cứng cũng dần trở nên ấm áp hơn, dường như trong đó, sự lạnh lẽo, đau khổ chưa từng lướt qua.
Tầng một nhà hàng Khả Khả.
Cảnh tượng quen thuộc, nhưng nam, nữ diễn viên chính đã thay đổi.
Cuộc sống như một vở kịch, nó không ngừng thay đổi nhân vật, cảnh tượng, tình tiết cho chúng ta, tất cả không có nguyên tắc nhưng khi trình diễn lại rất có trật tự.
Phục vụ bàn đưa cho họ một quyển thực đơn.
“Kiệt, anh muốn ăn gì?”. Lâm Phương Phi cầm cuốn thực đơn, vừa nhìn vừa hỏi Kiệt.
“…”.
Muốn ăn gì? Bây giờ cái gì tôi cũng muốn ăn, nếu không phải vì cái bụng đang kêu réo, tôi đã không đến rồi. Tôi không còn tâm trí đâu để ăn nữa cả.
“Anh nói đi! Nếu chẳng may em gọi thứ gì anh không thích ăn, anh đừng có trách em đấy nhé!”. Lâm Phương Phi ngẩng đầu hỏi Trình Vũ Kiệt.
“Ừ”. Trình Vũ Kiệt không muốn cái bụng phải chịu ấm ức, nói, “Tùy em, anh sắp chết vì đói rồi đây, lúc đói thì ăn cái gì cũng thấy ngon cả”.
“Thật không?”. Lâm Phương Phi nhìn Trình Vũ Kiệt bằng ánh mắt nghi ngờ.
Một thiên kim đại tiểu thư như Lâm Phương Phi đương nhiên không biết mùi vị của việc nhịn đói là gì rồi.
Năm chín tuổi.
Một cơn ác mộng đột nhiên đổ ập xuống.
Lúc đó, tiếng cãi nhau không ngớt, cứ công kích vào màng nhĩ rồi đâm thẳng vào trái tim yếu ớt của cậu.
Cuối cùng cha mẹ cũng ly hôn.
Cha Trình Vũ Kiệt đã bỏ mặc hai mẹ con, vĩnh viễn không bao giờ quay lại.
Từ đó trở đi, tất cả những tin tức về người cha cũng biến mất.
Bỗng chốc, tất cả gánh nặng đều dồn lên đôi vai mẹ cậu. Mẹ Kiệt nhất thời không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này, cả ngày chỉ biết lấy nước mắt rửa mặt.
Nhờ làm thêm mẹ cậu cũng gắng gượng nuôi sống hai mẹ con.
Có khi mẹ về nhà rất muộn, Trình Vũ Kiệt chỉ còn biết chịu nhịn đói.
Sau đó, dần dần, Trình Vũ Kiệt cũng biết cách nấu ăn.
Cậu không thể quên những ngày tháng nhịn đói đó, chỉ biết hét: “Mẹ ơi, mau về nhà đi, con đói rồi!”. Gọi mãi, gọi mãi, giọng cậu đã khản vẫn không thấy bóng dáng mẹ. Cậu bé không nhịn được, òa khóc, vừa khóc vừa lấy tay lau những giọt nước mắt đang không ngừng rơi.
Thân hình nhỏ bé tựa vào cánh cửa, khóc đến lả người, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Mẹ về, khẽ khàng ôm cậu lên giường, nhìn con trai đang ngủ ngon, lòng đau nhói, nước mắt lại tuôn rơi.
Tuy những ngày tháng đó đã trôi qua từ lâu, nhưng Trình Vũ Kiệt vẫn khắc cốt ghi tâm. Những