Tác giả: Noãn Noãn Phong Khinh
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.
g, sống chết ép ông phải cưới cô ta.
Thực ra, cô ta không hề có thai, chỉ lấy đó làm cớ ép hôn, sau đó đã từng bước lừa cướp hết tài sản của Trình Thanh Vĩnh, khiến ông một đêm đã trở thành tay trắng!
Còn ông, vì mắc tội danh “háo sắc”, không còn mặt mũi nào đến gặp hai mẹ con Trình Vũ Kiệt.
Nếu không phải tình cờ nhìn thấy Trình Vũ Kiệt trên ti vi và biết tin mẹ cậu đã qua đời, Trình Thanh Vĩnh sẽ không đến tìm Trình Vũ Kiệt. Ban đầu định làm “con rùa rụt cổ” cả đời, nhưng cuối cùng ông cũng quyết định phải đến gặp con trai một lần, bất kể con trai có hiểu cho mình hay không. Ông cảm thấy chỉ cần nói hết tất cả với con, những ngày tháng còn lại sẽ không còn phải hối hận nữa.
Rất may, con trai đã tha thứ cho ông.
Trình Thanh Vĩnh lau nước mắt trên mặt, nở nụ cười an ủi.
Đến khi Trình Vũ Kiệt chạy thục mạng đến hội trường nghệ thuật, bên trong đã tối đen.
Cậu vẫn đến chậm một bước, vũ hội đã tan.
Cậu hít một hơi thật sâu, cúi đầu, bất lực tựa người vào cửa.
“Nghe nói, khi điệu nhảy vòng kết thúc, người bạn nhảy cuối cùng thông thường sẽ trở thành người yêu trọn đời, phải vậy không?.
“Sắp tới có vũ hội hóa trang, mình sẽ đi nhảy điệu nhảy vòng cuối cùng, cậu có đi không?.
“Nhảy điệu nhảy vòng với mình, được không?”.
“Thật không? Mình sẽ hóa trang thành nàng tiên cá!”.
“Nực cười lắm sao? Nhưng mà mình thực sự rất khâm phục nàng tiên cá, cô ấy vì muốn hoàn thành tâm nguyện của người yêu mà chấp nhận bản thân biến thành bọt biển…”.
Những lời hôm đó của Kha Mộng Kì văng vẳng bên tai Trình Vũ Kiệt.
Bạn nhảy cuối cùng sẽ trở thành người yêu trọn đời!
Câu nói này như sấm rền bên tai!
Cảm giác thất vọng chưa từng thấy ôm chặt lấy Trình Vũ Kiệt.
Từ trước đến nay cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Kha Mộng Kì sẽ biến mất, đã quen với việc cô ấy líu la líu lo bên cạnh, cũng đã quen với những lời cổ vũ, động viên cô ấy dành cho mình.
Cậu không dám tưởng tượng những tháng ngày không có cô sẽ thế nào.
Cậu sợ mất cô ấy!
Cậu bỗng trở nên ỷ lại vào cô ấy, mà sự ỷ lại này không phải cái gì khác, chính là tình yêu!
Từ lúc nào không hay biết, người luôn khoe khoang “lạnh lùng vô cảm” như cậu lại yêu một người khác!
Mình phải tìm thấy cô ấy, nhất định phải tìm thấy cô ấy, cho dù là chân trời góc biển!
Mình phải nói với cô ấy rằng mình yêu cô ấy, mình không thể không có cô ấy.
Bỗng nhiên, những âm thanh này bùng nổ trong đầu Trình Vũ Kiệt.
Đôi chân cậu như được tiếp thêm sức mạnh vô biên, chạy về phía trước.
5
Gió nghẹn ngào, quanh quẩn giữa những ngọn cây.
Một ngôi sao băng tỏa ánh sáng rực rỡ, vụt qua bầu trời đêm tĩnh lặng.
“Sao băng!”. Kha Mộng Kì vui sướng hét lên.
“Mau cầu nguyện!”. Phương Văn Húc khẽ huých vào tay cô.
Ánh mắt Kha Mộng Kì bỗng tối sầm lại.
“Sao em không cầu nguyện?”. Phương Văn Húc hỏi.
“Nếu cầu nguyện mà không thành hiện thực, thà không cầu còn hơn”.
“Ồ, vậy ước nguyện của em là gì?”.
“…”.
“Xin lỗi, anh không nên hỏi câu hỏi riêng tư như thế”. Phương Văn Húc cười gượng gạo.
“Không sao”. Kha Mộng Kì hững hờ nói.
Một cơn gió mùa thu thổi qua, Kha Mộng Kì không chịu được, run người. Cô ôm chặt lấy cơ thể.
Phương Văn Húc lưỡng lự dang tay ra, ôm Kha Mộng Kì vào lòng.
Kha Mộng Kì không né tránh.
Vào đêm gió thu xào xạc, một cái ôm như vậy khiến cô cảm thấy ấm áp, cũng có cảm giác rất an toàn.
Phương Văn Húc cúi đầu, nhìn thân hình bé nhỏ đang co ro nép trong lòng mình, đau lòng, càng ôm cô chặt hơn.
Ánh trăng chan hòa chiếu rọi lên gương mặt sáng, thanh tú của Kha Mộng Kì, khiến cô càng xinh đẹp hơn.
“Kì…”.
“Dạ?”.
“Anh có thể… hôn em được không?”.
“…”
Kha Mộng Kì vẫn chưa kịp trả lời, khuôn mặt Phương Văn Húc đã ghé sát về phía cô…
“Đừng!”. Khi môi Phương Văn Húc chỉ còn cách môi Kha Mộng Kì một milimet, hai giọng nói đồng thanh vang lên.
Bóng dáng cao lớn, cô đơn của Trình Vũ Kiệt đột nhiên xuất hiện bên hồ nước yên tĩnh, mồ hôi chảy đầm đìa trên trán cậu, khuôn mặt anh tuấn hơi tức giận.
Cậu chau mày, môi mím chặt, ánh mắt giận dữ. Cậu đang tức giận.
Kha Mộng Kì đẩy mạnh Phương Văn Húc ra, mặt đỏ bừng.
Chỉ trong giây lát, tay Kha Mộng Kì đã bị Trình Vũ Kiệt nắm lấy.
“Đi theo mình!”. Giọng điệu hết sức quả quyết.
“Không!”. Kha Mộng Kì bướng bỉnh nói.
“Là vì hắn giàu có nên mới đi theo hắn, đúng không? Kha Mộng Kì, coi như tôi có mắt như mù!”. Giọng điệu mỉa mai, châm biếm.
“Bỏ tay cô ấy ra!”. Phương Văn Húc nói to, đồng thời nắm lấy tay đang giữ Kha Mộng Kì của Trình Vũ Kiệt.
“Cái gì?”. Trình Vũ Kiệt cảm thấy sức cản rất mãnh liệt từ tay Phương Văn Húc, nhưng vẫn không nới lỏng tay.
“Tôi nói, bỏ tay cô ấy ra!”. Phương Văn Húc quát to hơn, nói rành rọt từng chữ một.
“Dựa vào cái gì?”.
“Vì cô ấy là… người yêu tôi!”. Phương Văn Húc cố nhấn mạnh ba chữ cuối, trong lòng thấy hơi hụt hẫng.
Trình Vũ Kiệt lạnh nhạt cười, “Người yêu? Người yêu mà không yêu mày?”
“…”. Bất giác, cánh tay đang nắm chặt tay Trình Vũ Kiệt của Phương Văn H