Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

ng bất đắc dĩ. Nói cách khác, cô không cần một người chồng ‘ép dạ cầu toàn’.
Cô cảm thấy mình đã sai lầm. Đáng nhẽ cô không nên yêu anh, càng không nên yêu đến độ trầm luân mê đắm, dẫn tới hậu quả bản thân bị hoang tưởng nặng, để bây giờ vô phương quay đầu.
Ngửa mặt nhìn lên, đôi mắt cô đỏ kè, chua chát cay xè. Tóc mái cô ướt sũng, nước từ trên trán thi nhau rơi lỏng tỏng.
Cô vươn tay vơ đại cái khăn lông. Lúc khăn lông cọ xát khuôn mặt, cô liền ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Tống Vực. Ý thức mình lấy nhầm khăn anh, cô hấp tấp trả về chỗ cũ.
Mục Táp ra ngoài, thấy anh đứng sừng sững trước cửa toilet. Anh phát hiện trên đôi má cô in hằn dấu tích những giọt nước mắt, bèn theo phản xạ giơ tay, lại bị cô kịp thời né tránh.
Anh đành thu hồi cách tay lơ lững giữa không trung.
“Làm phiền anh nhường đường một chút.” Cô nóng nảy muốn đi, còn anh đứng vững như bức tường thành.
“Làm ơn tránh đường” .
“Táp Táp” Anh thình lình kéo mạnh cổ tay cô, ghì chặt cô trong vòng ôm nóng bỏng: “Em đừng như vậy.”.
Cô ngọ nguậy, vùng vẫy, cố gắng dùng đôi tay ngăn trở sự động chạm, tiếp xúc giữa hai thân thể. Anh không ngại cùng cô thi gan đấu lực. Cô càng đẩy, anh càng tiến. Đôi tay anh siết khít khao vòng eo thon thả. Trước sự kháng cự gan lì của cô, anh chau sát cặp chân mày, ngữ khí thoắt hằn học: “Anh hỏi em, anh đã nói sai điều gì? Anh luôn khẳng định, em là người phụ nữ anh muốn sống chung cả đời. Chúng ta sẽ ở mãi bên nhau. Sự quyến luyến, yêu thích mà anh dành cho em ngày càng ấp ủ, lên men theo chuyển động thời gian. Như vậy vẫn chưa đủ sao?”.
“Không đủ.” Mục Táp kiên định nói: “Còn lâu mới đủ.”
“Thế em muốn gì nữa?”
“Em muốn anh yêu em. Nếu anh không thể chỉ yêu duy nhất mình em, không thể yêu em nhiều như em yêu anh, thì em mãi cảm thấy không đủ.”
Đôi mắt cô trong trẻo, phát ánh quang sáng ngời, biểu hiện quật cường, ẩn chứa ương ngạnh, thêm phần cố tình gây sự.
‘Phựt’ một tiếng, dây thần kinh nắm giữ lí trí lần nữa đứt đoạn, Tống Vực nổi khùng, dữ tợn cúi đầu cắn xé môi cô. Cô né tránh, anh hung tợn gầm tên cô, như thể đang gửi thông điệp cảnh cáo, đe dọa. Sau, tay anh bóp chặt gáy cô, đầu lưỡi hành động xấc xược khắp khoang miệng cô. Anh dồn toàn bộ sức mạnh vào nụ hôn thô bạo, tựa như muốn thông qua nó để trút bỏ lửa giận ngút trời. Đầu lưỡi anh ngang tàng càn quét mọi chướng ngại, hồ như muốn đâm sâu xuống tận tâm hồn cô.
Lần đầu tiên Mục Táp trải nghiệm nụ hôn lỗ mãng như thế, răng nanh cùng răng nanh va chạm tóe máu. Bộ râu lún phún dưới cằm anh đâm xước da thịt cô. Đôi môi cô thì khỏi bàn tới, thảm thương không tả nỗi. Ngay cả da đầu cũng đau rát dữ dội.
Chiếc hôn bạo lực, thấm đẫm máu tươi kéo dài vô cùng tận, Tống Vực cũng dần lấy lại bình tĩnh. Lúc buông cô ra, anh giật mình phát giác, trong tay anh là chùm tóc đen nhánh.
“Tống Vực.” Mục Táp lau khóe miệng cơ man là máu, nhìn chằm chặp gương mặt đối diện vẫn chưa tan hết vẻ điên cuồng, cô cực kì bình tĩnh“Em đã nói hết những điều cần nói. Anh nên suy nghĩ cẩn thận kĩ lưỡng, xem mình có thể sinh hoạt cả đời với một người phụ nữ vô lí, bốc đồng như em hay không. ”






Giờ nghỉ trưa của một ngày cách một tuần sau, Mục Táp cần photo tài liệu, rủi thay máy photocopy của công ty bị hư đột xuất. Cô nhìn đồng hồ, áng chừng thời gian nghỉ vẫn còn hòm hòm, bèn đi tới văn phòng đối diện để photo.
Lúc trở về, cô vừa bước lên bậc thềm đá, tia sáng nơi khóe mắt chợt lướt qua một thân ảnh quen thuộc. Cô nghiêng mặt, nom Mạc Tử Tuyền đang nhìn cô chăm chú.
Tiết trời mùa đông rét lạnh căm căm, thẩm thấu qua da thịt, buốt giá tận xương tủy, Mạc Tử Tuyền mặc chiếc áo khoác lông dê màu đen dài qua gối, mái tóc búi cao đơn giản, tay cầm chiếc ô màu tuyết trắng. Hai màu đen trắng tương phản gây sự chú ý cao, thu hút nhiều ánh nhìn. Chị ta lặng yên đứng đấy khiến Mục Táp liên tưởng đến thân cây đìu hiu, trơ trọi chìm ngập trong lớp tuyết băng giá, toàn thân toát lên hơi thở trong veo mà lạnh ngắt.
Mạc Tử Tuyền cong khóe miệng, chủ động lên tiếng: “Tìm chỗ nói chuyện chút nhé.”.
Một tay Mục Táp nâng tài liệu, tay kia nhét chìa khóa vô túi, cô hất cằm về phía quán ăn ngay cạnh công ty: “Chúng ta qua đó đi.”
“Từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường, loại con gái tầm thường hay mơ mộng hão huyền mà theo đuổi anh ấy nhiều không đếm xuể. Tất nhiên, anh ấy thẳng thừng từ chối. Chỉ mình tôi….là người con gái duy nhất biết được tính cách cũng như sở thích của anh ấy. Thứ gì khiến anh ấy thích thú, anh ấy ghét cay ghét đắng cái gì, tôi đều nắm rõ đến tận chân tơ kẻ tóc .” Mạc Tử Tuyền chồm người lên trước, xoáy sâu ánh mắt Mục Táp, lí nhí từng chữ,“Có lẽ chân tướng sẽ khiến cô cảm thấy thất bại ê chề. Có điều, sự thật vẫn luôn là sự thật, mẫu phụ nữ anh ấy yêu thích khác xa cô một trời một vực.”
“Vậy nên chị khẳng định, sớm muộn gì anh ấy cũng chán ngán tôi, sau đó quay về bên chị, tiếp tục tình duyên dang dở ngày xưa?” Mục Táp phản pháo,“Chị cảm thấy khả nă