Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

ôn đúng đấy anh. Phụ nữ chỉ cần một tình cảm đơn thuần, mộc mạc, bình dị mà chung thủy thế thôi.”
“Táp Táp”
“Dạ”.
“Chúng ta về giường tâm sự tiếp đi.”
*Bạch đầu ngâm: tên một khúc nhạc phủ cổ, với nội dung khuyên chồng đừng tìm niềm vui khác.
Nội dung:
Ngai như sơn thượng tuyết,
Kiểu nhược vân gian nguyệt.
Văn quân hữu lưỡng ý,
Cố lai tương quyết tuyệt.
Kim nhật đấu tửu hội,
Minh đán câu thủy đầu.
Tiệp điệp ngự câu thượng,
Câu thủy đông tây lưu.
Thê thê phục thê thê,
Giá thú bất tu đề.
Nguyện đắc nhất tâm nhân
Bạch đầu bất tương ly.
Trúc can hà niệu niệu,
Ngư vĩ hà si si.
Nam nhi trọng ý khí,
Hà dụng tiền đao vi.
Dịch nghĩa:
Trắng như tuyết trên núi,
Sáng tựa trăng giữa mây.
Nghe lòng chàng hai ý,
Thiếp đành đoạn tình này.
Hôm nay chén sum họp,
Đầu sông tiễn sớm mai.
Lững thững theo dòng nước,
Nước mãi chảy đông tây.
Buồn đau lại buồn đau,
Vợ chồng chẳng nên than.
Mong người lòng chỉ một,
Bạc đầu chẳng xa nhau.
Chiếc cần sao lay động,
Đuôi cá sao cong cong.
Nam nhi trọng ý khí,
Sao tiền bạc thay lòng.
(sưu tầm)






Quá trình ‘tâm sự’ của hai vợ chồng diễn ra rất sung và hăng, kéo đến tận trưa ngày hôm sau, Mục Táp vẫn nằm bẹp dí trên giường. Tống Vực rửa mặt xong đi tới, khom lưng vỗ vỗ mông cô: “Mặt trời nướng khét mông rồi kìa, dậy đi nào, heo lười.”
Mục Táp trở mình, đối diện Tống Vực. Mái tóc dài đen mượt xõa bồng bềnh bên gối, trên đôi má mịn màng trong suốt lặng lẽ nở rộ hai nụ hồng tươi mới. Cô ngáp dài một cái, lấy tay dụi dụi mắt, nhìn rõ người đối diện là Tống Vực, bèn nhoẻn cười theo phản xạ. Ánh mắt Tống Vực luôn theo sát mọi hành động và biểu cảm của cô. Nom bộ dạng cô ngây thơ, ngơ ngáo, anh không nhịn được, cúi đầu hôn mạnh hai má cô: “Lập tức rời giường hoặc là tâm sự tiếp, em chọn ngay và luôn đi.”
Mục Táp nghe vậy, cơn ngái ngủ tức thì bay biến hơn phân nửa. Cô thu lại nụ cười, thầm nhủ, dù mình chỉ còn chút hơi tàn cũng ráng mà lết xuống giường. Bằng không, chết không kịp ngáp.
Một ngày thứ bảy nhàn nhã, Mục Táp vừa soi gương đánh răng, vừa cảm nhận tâm tình tốt đẹp hệt như ánh mặt trời sáng lạn bên ngoài.
Tống Vực đứng sau lưng cô, cầm lược giúp cô chải tóc, trầm giọng nhắc nhở: “Hôm nay chúng ta về thăm bố.”
Trái tim bà Kiều Tuệ Tuệ quặn thắt trước những câu nói đó.
Sau khi Cảnh Chí Sâm và Mục Kiều chia tay, ngoại trừ Mục Kiều, người đau lòng nhất chính là bà Kiều Tuệ Tuệ. Cảm xúc bà dần trở nên tiêu cực, kiệm lời hơn hẳn.
Mục Táp có thể thấu hiểu và thông cảm với thái độ lãnh đạm hôm nay của bà.
“Điểm tâm và hoa quả trên bàn mới được dọn lên đấy.” Ông Mục Chính Khang tháo mắt kính, xoa xoa mũi, cười nói, “Còn lâu cơm mới chín, hai đứa ăn tạm hoa quả và điểm tâm lót dạ đi.”
Mục Táp và Tống Vực ngồi xuống sô pha. Cô lấy một quả quýt, nhanh nhảu lột vỏ, chia anh nửa quả. Tống Vực vừa ăn vừa hàn huyên cùng ông Mục. Bố vợ và con rể trò chuyện rất tự nhiên, tựa hồ đã lãng quên những việc xảy ra ở phòng bao của nhà hàng Hoài Dương.
Đang nói, chuông cửa lại vang lên. Ông liền ra mở cửa. Mục Kiều đeo túi xách, mau mắn bước vô nhà.
Cô ta nhác thấy hai vợ chồng Mục Táp ngồi trên sô pha, thoáng chốc ngẩn ra, rồi khom lưng cởi giày, động tác không nhanh không chậm, lựa chọn lơ đẹp hai người.
“Kiều Kiều, chị và anh rể về nhà chơi nè.” Ông Mục Chính Khang nhắc nhở.
“Kiều Kiều.” Mục Táp chủ động lên tiếng chào hỏi.
Mục Kiều cất giày xong xuôi, nâng mặt lên, nhìn lướt qua họ, sau đó không nói một lời, te te đi lên lầu.
Mục Táp hơi ngạc nhiên, không gặp một thời gian, mà Mục Kiều gầy đi trông thấy. Khuôn mặt vốn bầu bĩnh đã thon gọn lại hơn. Mái tóc vốn uốn xoăn, giờ trở nên thẳng băng, xõa dài chấm eo. Phong cách trang điểm cũng thay đổi, sự tinh tế, nền nã thay thế sự trẻ trung, nhí nhảnh. Nhìn qua thành thục, trưởng thành hơn trước kia.
“Con bé sẽ tham gia kì thi nghiên cứu sinh sắp tới, nên dạo này rất chăm chỉ, mỗi ngày đều đến thư viện ôn tập.” Ông Mục giải thích,“Trạng thái tinh thần nó đã ổn định, tính tình cũng trầm tĩnh hơn xưa.”
“Được vậy thì tốt.” Mục Táp nở nụ cười nhàn nhạt, cũng không so đo, để bụng thái độ của Mục Kiều.
Thẳng đến lúc ăn cơm , Mục Kiều mới xuống lầu, lặng lẽ ngồi đúng vị trí, im thin thít lùa thức ăn vô miệng. Trò chuyện một hồi, ông Mục Chính Khang bàn tới kì thi nghiên cứu sinh sắp tới, bấy giờ Mục Kiều bèn buông đũa, nâng mắt nhìn Tống Vực, thẳng thắn lên tiếng: “Hình như anh tốt nghiệp đại học X, năm nay em dự định thi vào trường này. Thế anh có quen thầy trưởng bộ môn khoa marketing của trường đó không? Nghe bảo vài năm gần đây đều do thầy ấy ra đề thi, năm nay chắc cũng vậy.”
Tống Vực nhìn cô ta , ngẫm nghĩ chốc lát, sau gật đầu: “Để anh giúp em liên hệ với thầy ấy, dò hỏi phương hướng ra đề của năm nay, biết đâu may mắn có thể khoanh vùng được phạm vi trọng tâm.”
Mục Kiều khẽ gật đầu:“Nhờ anh giúp em.”
“Nếu con giúp được t