Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
iều thời gian.”
Mục Táp nhìn anh đăm đắm.
“Kì thực, cuộc sống hai năm trong tù của anh cũng không tới nỗi tệ hại. Từ nhỏ anh luôn vượt trội, đi trước đám bạn đồng trang lứa. Mười lăm tuổi, anh bước chân vô giảng đường đại học, nhận được sự thán phục, khen ngợi của rất nhiều người. Từ đó anh nhanh chóng chạm tay đến hai chữ ‘thành công’. Trong khi đám bạn tiêu xài dè sẻn, tích cóp từng đồng, thậm chí có đứa còn phải gặm mì gói suốt cả tháng trời, thì anh đã có khả năng sắm siêu xe đắt tiền. Người xung quanh đều nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng anh chưa hề ngưỡng mộ bản thân mình. Trong tiềm thức, anh cho rằng những chuyện ấy đều thuận theo lẽ thường. Anh tài giỏi hơn họ thì hiển nhiên, anh sẽ thành công hơn họ.” Nói đoạn, anh mỉm cười nhìn cô: “Mãi đến khi thất thế, anh mới muộn màng phát hiện, chạy nhanh quá ắt sẽ té nhào đầu. Thành công quá sớm chưa hẳn là chuyện tốt. Vượt qua khoảng thời gian đầu đầy chán nản, thống khổ và không cam lòng, anh dần làm quen với nếp sống trong đó, mỗi ngày đều ăn cơm, tập thể dục buổi sáng, đi lao động công ích, đọc sách rồi ngủ. Cứ thế, sinh hoạt của anh trong hai năm ấy chẳng khác gì người bình thường. Nhưng chính cuộc sống đơn điệu và nhàm chán ấy đã giúp anh tìm lại được sự thanh thản cho tâm hồn, giúp anh có cơ hội nâng cao nhận thức, thay đổi một số quan niệm lệch lạc trước kia.”
Mục Táp lẳng lặng nghe anh bày tỏ.
“Hóa ra Tống Vực anh cũng chẳng có gì tài giỏi. Tuy anh có thể làm được những việc khiến người khác trầm trồ, tán tụng. Nhưng đồng thời, anh cũng ngu ngốc gây ra những sai lầm mà người bình thường rất hiếm khi phạm phải.”
“Bây giờ anh đã thật sự buông bỏ được quá khứ?”
“Anh từng đọc tự truyện của Nelson Mandela* vô số lần, và đặc biệt thích câu nói ‘Khi tôi bước đến cánh cửa của sự tự do, tôi biết nếu mình vẫn còn để lại sự đau khổ và hận thù phía sau, tôi vẫn còn ở trong tù.’ Anh nghĩ một vĩ nhân như ông ấy, sẽ luôn có nhận định đúng đắn.”
*Nelson Mandela: là tổng thống Nam Phi đầu tiên được bầu cử dân chủ theo phương thức phổ thông đầu phiếu. Xem thêm cuộc đời ông tại đây.
“Em nghĩ gì mà đăm chiêu thế?” Anh phì cười trước bộ điệu ngây ngốc của cô.
Mục Táp thả miếng bánh mì xuống bàn, lấy khăn lau sạch miệng, rồi nhẹ giọng: “Ôm em đi?”
“Rất sẵn lòng.” Anh kéo cô vào vòng ôm ấm áp.
Mục Táp dùng sức ôm chặt anh, đặt cằm trên bờ vai anh, qua một lúc lâu, cô mới cất tiếng: “Bây giờ anh đã có em.”
Anh nghe xong, trầm mặc trong chốc lát, sau vỗ nhẹ lưng cô, khóe miệng giương nét cười: “Đúng, bây giờ anh có em, những bất hạnh khi xưa sẽ tan thành mây khói.”
“Tuy anh từng phạm sai lầm, nhưng em vẫn thích anh lắm.” Mục Táp thốt lời tận đáy lòng, “Rất, rất, rất thích anh.”
“Em nói gì cơ? Anh nghe không rõ.”
“Em nói, em rất thích, rất thích anh.” Mục Táp khẽ đẩy anh ra, nhìn sâu vào mắt anh, “Anh thì sao?”
“Anh?” Tống Vực nghiêm túc nhìn cô, sau đó vùi đầu vào cần cổ cô, thì thầm to nhỏ bên tai cô.
Không chờ tia kinh ngạc trong ánh mắt Mục Táp tan đi, anh đã vội vàng ngấu nghiến môi cô, thuần thục lách đầu lưỡi qua hàm răng trắng: “Bảo bối, phối hợp cùng anh đi.”
Mục Táp rũ mắt, mơ hồ cảm thấy hàng lông mi của họ đan xen, ve vuốt lẫn nhau. Bên tai cô là âm thanh trầm thấp, ẩn chứa sự kiêu ngạo nhưng không thiếu vẻ dịu dàng. Cô duỗi tay, vòng qua lưng anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn. Ánh nắng len qua cửa sổ miêu tả sự ngọt ngào bên trong. Đôi tay cô từ lưng anh chuyển dần lên trên, một tay dừng sau gáy, tay kia lùa vào mái tóc anh. Anh đáp lại bằng cách siết chặt eo cô, thuận đà nghiêng người tới trước, đè cô nằm xuống sô pha. Đầu gối cô không cẩn thận đụng trúng cạnh bàn, làm thức ăn rơi vung vãi xuống tấm thảm trải sàn.
Nụ hôn dài như thể hút cạn hơi thở của họ. Lát sau anh ngẩng mặt, từ trên cao nhìn cô tha thiết: “Nhớ kỹ, em là của anh, của riêng mình anh thôi.”
Trái tim Mục Táp sa vào đôi mắt anh, thần trí tựa hồ đã bị anh bắt làm tù binh, nên vô thức gật đầu.
Anh ra chiều hài lòng, cúi xuống tiếp tục việc dang dở.
“Khoan đã.” Cô đột nhiên bịt miệng anh lại.
“Hửm?”
“Anh cứ chần chừ, không chịu nói em nghe sự việc trước kia, có phải là sợ mất hình tượng trước mặt em không… ?” Mục Táp cảm thấy khả năng này tương đối lớn. Vì bản tính của Tống tiên sinh quá ư là kiêu ngạo.
Môi Tống Vực chuyển hướng, gặm cắn chóp mũi cô: “Thế giờ trong mắt em, anh có bị mất hình tượng hay không?”
Mục Táp nhoẻn cười, cất giọng êm ái: “Một chút cũng không. Tống tiên sinh, anh đừng lo sợ nhé.”
“Tốt, vậy chúng ta tiếp tục.” Anh cúi xuống, cắn nhẹ môi cô.
Mục Táp những tưởng thời gian này, Tống Vực sẽ bận rộn để chuẩn bị cho buổi ra mắt trò chơi sắp tới. Nào ngờ, anh khá nhàn rỗi, ngày chủ nhật còn ngủ tới trưa trờ trưa trật. Sau đó, anh thức dậy ăn qua loa bữa sáng muộn, rồi thủng thẳng cầm cái siêu đi tưới nước cho vườn hoa.
Mục Táp tỏ vẻ nghi hoặc: “Hôm nay anh không đến công ty sao?”
“Đến công ty làm gì?”