XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.

oa say lòng người, cô cảm thấy một nơi nào đó trên cơ thể mình đang tê dại.
Cái gọi là gió xuân đêm mê đắm, hoá ra để chỉ tình cảnh này.






Bà Kiều Tuệ Tuệ làm điểm tâm ngọt cho bữa ăn khuya xong, đi tới cầu thang gọi hai chị em Mục Táp xuống ăn. Mục Táp cất di động, ra ngoài, đi ngang qua phòng Mục Kiều, nghe thấy giọng nói nũng nịu của em gái đang hờn dỗi với Cảnh Chí Sâm qua điện thoại:“Anh là đầu heo, đồ dê xồm, em không thèm kẹo que của anh đâu.”
……
Mục Táp xuống lầu, Kiều Tuệ Tuệ đưa cô ly cocktai, cô tiếp nhận, chậm rãi uống. Uống hơn phân nửa ly, Mục Kiều mới xuống, hí hửng vừa đi vừa hát. Tới ghế ngồi, cô ta vui vẻ khoe khoang chuyện Cảnh Chí Sâm dự định mua nhà.
Ở thành H, Cảnh Chí Sâm có hai căn nhà. Một căn ở ngay khu trung tâm thành phố và một biệt thự gần trên núi. Cả hai đều là những căn hộ cao cấp, có giá hơn chục triệu, là niềm mơ ước của biết bao nhiêu người. Tuy nhiên, Mục Kiều không ưng ý với chúng. Môi trường xung quanh căn nhà ngay trung tâm thành phố khá ồn ào, còn biệt thự trên núi thì hẻo lánh, cách xa nơi công tác của Cảnh Chí Sâm và trường học của cô ta. Sau khi kết giao với Cảnh Chí Sâm, Mục Kiều liền đưa ra yêu cầu, muốn anh ta mua một căn biệt thự gần ven hồ của thành H, vừa thuận tiện cho công việc tương lai của cô ta, vừa có thể ngắm cảnh hồ mỹ lệ, vô cùng hoàn hảo.
Hiện nay nguồn lực kinh tế của Cảnh Chí Sâm khá ‘dồi dào’, vả lại, con người anh ta cũng có yêu cầu cao trong việc hưởng thụ cuộc sống, nên cảm thấy biệt thực ven hồ rất tốt. Hơn nữa, bạn gái đã mở lời, anh ta đương nhiên đáp ứng.
“Con thì biết gì? Con cho rằng người Tống gia đều là kẻ ăn không ngồi rồi? Gia tộc bọn họ cực kì phức tạp, chú bác Tống Vực đều là những nhân vật chủ chốt trong quân đội và giới chính trị ở thành B. Thế hệ sau cũng rất có thành tựu…… Ở đất Giang Nam, họ Tống là gia tộc có ‘máu mặt” nhất.. .”
Mục Kiều cắn môi, không cam lòng phản bác:“Xì….toàn là họ hàng xa thôi. Ít nhất ở thành H, Tống gia chỉ là cái thùng rỗng kêu to. Con trai trưởng chết yểu, con trai thứ phải ‘ăn cơm tù’. Chừng đó thôi đã đủ khiến người đời xa lánh nhà họ. Bây giờ nhà họ chỉ còn một bà lão nắm quyền, gia cảnh cô đơn quạnh quẽ, chẳng còn quyền thế như xưa.”
Kiều Tuệ Tuệ hận không thể lấy thìa gõ mạnh vào đầu con gái. Song nhìn bộ dạng hồn nhiên, không hiểu sự đời của Mục Kiều, bà ngán ngẩm cúi đầu, dịu giọng khuyên nhủ:“Kiều Kiều, con nghe lời mẹ đi. Sau này đừng nhắc đến biệt thự ven hồ trước mặt Mục Táp. Sao con không chịu đứng ở góc độ của nó mà suy nghĩ? Nếu không phải vì con, con bé sẽ không mất đi quyền lựa chọn trong hôn nhân. Đừng thấy vẻ ngoài bình thản của nó mà lầm, có lẽ trong lòng nó vẫn còn oán hận. Con lại vô tâm không để ý, cứ vô tình châm dầu vào lửa, coi chừng con bé ‘tức nước vỡ bờ’, không chịu giúp con nữa thì nguy”
Mục Kiều sửng sốt, lập tức lấy tay che miệng, trừng to đôi mắt, thuề thào:“Mẹ nói đúng đấy, hèn gì giọng điệu vừa nãy của chị ấy hơi hằn học, hóa ra ghen tỵ với con, tám chín phần cũng đang mơ tưởng biệt thự ven hồ.”
“Cho nên con làm ơn hiểu chuyện giùm mẹ, sau này đừng nói linh tinh nữa.” Kiều Tuệ Tuệ dặn dò.
Mục Kiều bĩu môi, không tình nguyện gật đầu.
*
Cuối tuần, Tống Vực lái xe chở Mục Táp đến tham quan công ty mình. Công ty AGE của anh nằm ở khu CBD của thành H. Văn phòng công ty có kiểu dáng độc đáo mới mẻ, hấp dẫn những ánh nhìn chuyên chú. Mục Táp lúc này mới biết, Tống Vực cũng tham gia thiết kế văn phòng công ty.
Anh dẫn cô đến tầng hai mươi mốt, vào phòng làm việc của anh.
Mục Táp giờ mới biết chức vị của anh, là CTO kiêm CEO*
CTO (Chief Technology Officer): Giám đốc công nghệ hoặc giám đốc kĩ thuật, là một người điều hành cấp cao trong một công ty hoặc một tổ chức.CEO: Chief Executive Officer là chức vụ điều hành cao nhất của một tổ chức, phụ trách tổng điều hành một tập đoàn, công ty, tổ chức hay một cơ quan. CEO phải báo cáo trước hội đồng quản trị của tổ chức đó Diện tích phòng làm việc rất lớn, được thiết kế theo lối mở, chia làm ba khu vực: nơi tiếp khách, nơi làm việc cá nhân và nơi tổ chức hội nghị.
“Em uống gì? Chỗ anh có trà, cà phê, sữa, dừa nước, sữa chua……” Tống Vực mở tủ lạnh, liệt kê thức uống bên trong.
“Em uống trà được rồi.” Mục Táp hỏi,“Có trà hoa quả không anh?”
Bàn tay thon dài của Tống Vực đặt ngay cửa tủ lạnh, trầm ngâm một lát và nói:“Có.”
Đợi một hồi lâu, anh tự mình bê lên ly trà hoa quả. Mục Táp cúi đầu, nhìn thấy trong ly trà có một lát chanh và vài miếng táo nhỏ. Hương trà thanh khiết vương vấn bên chóp mũi cô.
“Là anh pha?” Cô tò mò.
Tống Vực ngồi xuống sô pha, chỉ ly trà:“Uống thử xem sao.”
Mục Táp nhấp một ngụm, vị không tệ, chua chua ngọt ngọt, thông cổ mát họng,đặc biệt vị chanh khiến tinh thần khoan khoái, cô bèn gật đầu:“Uống ngon lắm.”
Tống Vực mỉm cười.
“À, vừa rồi chúng ta lên đây, có gặp mấy nhân viên, em cảm thấy họ nói chuyện với anh khá thoải mái, hi hi ha ha đủ kiểu, có vẻ không hề sợ anh. vậ