Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

anh như thể hai lưỡi dao sắc bén, từ trên cao liếc nhìn chị ta, cảnh cáo,“Trăm ngàn lần đừng tự đào hố chôn mình.”
Mạc Tử Tuyền đần mặt, cô đơn nhìn mãi dấu chân anh.
Về nhà, Tống Vực nhìn thấy Mục Táp ngồi trên sopha tự chơi cờ một mình. Cô đang tập trung nghiên cứu ván cờ.
Thấy anh về, cô bốc lên quân cờ đen, quan tâm hỏi:“Mẹ gọi anh về có chuyện gì à?”
“Đứa con của ông cậu chuẩn bị đính hôn. Mẹ tìm anh bàn việc tặng quà thôi.” Tống Vực cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi lên, đi tới cạnh cô, cúi đầu xem xét ván cờ. Sau, anh cầm quân trắng đặt xuống vị trí góc bên trái: “Nên đi như vậy nè. Khi em tiến vào ranh giới thì nên tạm hoãn binh, không thể vội vàng truy đánh ngay trên chính địa bàn của đối phương, rất dễ lộ sơ hở. Em nhớ kĩ, chơi cờ đặt nặng tính nhẫn nại.”
“Vậy anh với mẹ bàn xong chưa, quyết định tặng quà gì thế?” Mục Táp hỏi tiếp.
Tống Vực ngẫm nghĩ, nói:“Định tặng bộ đồ cổ bằng sứ. Vài ngày sau, anh sẽ nhờ người đi tìm.”
Mục Táp gật đầu:“Này anh, chị dâu cũng ở nhà à?”
“Ờ.”
“Vậy anh có nói chuyện với chị ta không?” Cô ngẩng đầu, có chút giảo hoạt nhìn anh.
Tống Vực bất đắc dĩ nở nụ cười, vỗ nhẹ đầu cô:“Em yên tâm đi, chẳng nói gì cả.”
Mục Táp le lưỡi đứng dậy. Song cô ngồi xếp bằng thời gian lâu, tuần hoàn máu không tốt, nên đôi chân vừa mỏi vừa đau, cô lấy tay đấm đấm vài cái. Tống Vực thấy thế, liền kéo cô ngồi xuống, đem đùi cô đặt trên đùi anh, bắt đầu giúp cô xoa bóp. Cô liên mồm la oai oái, bảo anh nhẹ thôi. Anh nhăn mặt phê bình:“Đã dặn em đừng ngồi xếp bằng, em chẳng chịu nghe lời. Giờ thấy hậu quả chưa?”
“Ngồi xếp bằng thoải mái mà.”
“Nhưng sẽ khiến máu lưu thông không tốt.” Anh cười nói,“Sau này em không được phép ngồi lì một chỗ, nhớ thường xuyên đứng lên, đi lại vài bước cho máu lưu thông.”
“Anh chỉ giỏi phê bình em thôi. Sao không nhìn lại bản thân mình đi. Ngày nào anh cũng ngồi máy tính suốt ba, bốn giờ liền, mông có xê dịch tí tẹo nào đâu.”
“Thân thể anh khỏe mạnh cường tráng, nào có xìu xìu ểnh ểnh như em.” Vừa nói, anh vừa dùng sức, liên tục tấn công lòng bàn chân cô. Mục Táp đau đến ứa nước mắt, la ó đòi anh dừng ngay việc tra tấn mình. Anh nhìn điệu bộ cô hệt như đứa con nít đang nhõng nhẽo, không khỏi bật cười, càng ác ý trêu đùa.
Mấy ngón chân Mục Táp bị anh nắn bóp hồi lâu, sau chuyển thành màu hồng, như thể chân giò hun khói. Cô ấm ức than ngắn thở dài, lên án anh quá bạo lực. Song khi đứng dậy, hai chân cô đã có thể hoạt động thoải mái. Cô bật cao vài cái tại chỗ, rồi tí tởn chạy vô bếp nướng bánh quy.
Tống Vực ngồi trên sô pha, vẻ mặt đăm chiêu nhìn theo bóng dáng cô.
*
Hôm sau lúc nghỉ trưa, Mục Táp nhận điện thoại của bà Kiều Tuệ Tuệ. Bà bảo đang chờ cô dưới tầng trệt công ty.
Mục Táp đi thang máy xuống tầng trệt, thấy bà ngồi trên sô pha đặt giữa đại sảnh, xung quanh đầy mấy túi đồ. Cô vội vã chạy tới .
“Táp Táp, sáng nay dì đi chợ nông sản, mua được khá nhiều đồ ngon, nên đem chia cho nhà con một ít .” Kiều Tuệ Tuệ chỉ túi táo đỏ Tân Cương, trứng gà, và cá khô,“Con xách không hết, thì kêu Tống Vực tới giúp con chở về nhé.”
Mục Táp cảm ơn bà. Kiều Tuệ Tuệ xua tay, nói không có chi, người một nhà mà khách khí nói ơn nói nghĩa làm gì. Sau, bà hỏi gần đây cô sống thế nào, công việc vẫn thuận lợi chứ? Mục Táp trả lời tất cả đều tốt.
“Táp Táp, dì cứ lo con sẽ giận dì vì chuyện không vui lần trước.” Giọng nói bà hơi ngập ngừng ,“Bố con nói đúng, chính dì chiều hư Kiều Kiều. Nhưng mà Táp Táp à, ‘giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’, nên trong thời gian ngắn, bắt nó lập tức hiểu chuyện thì hơi khó. Con là chị nó, thông cảm cho em nó tí nha. Xem như dì Kiều nhờ con vậy.”
Mục Táp mím môi, khẽ gật đầu.
Bà Kiều Tuệ Tuệ thoáng xấu hổ, bèn hít mạnh một hơi, nói tiếp:“Dì tin tưởng giữa con và Tiểu Cảnh không có chuyện bất minh. Hết thảy đều do Kiều Kiều hay để tâm mấy chuyện vặt vãnh, luôn suy nghĩ lung tung, tự tìm phiền não. Có điều, con bé và Tiểu Cảnh đã hục hặc suốt thời gian dài, tận bây giờ vẫn chưa tiêu trừ được khúc mắc. Dì chỉ sợ cãi càng nhiều, tình cảm càng mong manh.”
“Dì Kiều, dì có ý gì cứ nói thẳng với con.” Mục Táp điềm tĩnh nói.
“Ôi, con nghĩ nhiều rồi” Kiều Tuệ Tuệ ngại ngùng vuốt tóc,“Dì chỉ định mang đồ tới cho con, tiện thể hỏi thăm cuộc sống gần đây của con, không có ý khác nữa.”
Mục Táp tự hiểu, dì Kiều đi một chuyến tới đây, là muốn ngầm nhắc nhở cô.
“Dì Kiều. Nếu dì tin con, con xin thành khẩn nói với dì, đã từ lâu, con không còn tình cảm với Cảnh Chí Sâm. Cuộc sống hiện giờ của con rất tốt, Tống Vực là người chồng tuyệt vời. Ở bên anh ấy, con rất hạnh phúc. Tất nhiên, con cũng hi vọng Kiều Kiều sẽ hạnh phúc.”
Kiều Tuệ Tuệ khẽ gật đầu:“Đúng vậy, con và Kiều Kiều được sống vui vẻ, hạnh phúc là nguyện vọng lớn nhất của dì và bố con. Còn việc này, lỗi sai phần nhiều thuộc về Kiều Kiều, dì cũng từng có thái độ không tốt. Mong con có thể thông cảm.”
Mục Táp lắc đầu nguầy nguậy:“Dì đừng khách sáo như thế. Không phải chúng ta là người một nhà hay sao?”
“Đúng đúng đúng, ch