Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
đau ngắn\' trong miệng người khác, luôn cho rằng chỉ cần yêu thì có gì mà đau với không đau. Cho dù đau, cũng là tốt đẹp. Nhưng cuộc sống, lại cho em một khóa đào tạo vững chắc. Đau dài, thật sự không bằng đau ngắn."
Chỉnh lại người anh, kéo tầm mắt tránh né của anh về. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt anh.
"Cả anh và em đều hiểu được, tương lai cách chúng ta càng ngày càng xa. Trên thế giới điều khó đoán trước nhất chính là trái tim mình, nó sẽ theo thời gian, theo sự đổi dời của người và việc mà nảy sinh biến hóa. Hiện giờ chúng ta thế này, về sau chúng ta có thể vẫn thế này. Em không muốn biến thành một người u buồn, em cũng không muốn làm anh trở nên không vui vẻ. Nặc...... em, muốn buông tay."
"Không......"
Anh sợ hãi mở to hai mắt, giữ chặt lấy thân thể tôi. Như là muốn bóp nát tôi vậy.
"Nặc......"
Tôi đau lòng nhìn anh, muốn đưa tay ôm chặt anh vào lòng. Thống khổ trong đôi mắt kia, thật sự có một cuộc sống đơn giản nhất, bình thản giản dị nhất.
Thở dài thật sâu, anh thê lương nở nụ cười.
Lại nhớ tới cô rồi, bóng hình dịu dàng, khuôn mặt xinh đẹp, luôn ở vào thời khắc đêm dài tĩnh lặng làm rối loạn suy nghĩ của anh.
Loại rối loạn này không phải sự quấy nhiễu, không phải thống khổ, mà là động lực chống đỡ cho anh.
Trước kia, cô vẫn luôn cuộn trong lòng anh, kể mình yêu thích mùa đông đến cỡ nào, thích tuyết rơi đến cỡ nào.
Em nhìn thấy không? Tuyết lại rơi rồi......
Anh luôn luôn không quan tâm đến bốn mùa, nay lại đặc biệt chú ý đến từng ngày tuyết rơi. Hy vọng cô sẽ bỗng nhiên xuất hiện, tựa vào cửa, cười khẽ nói với anh, em đã trở về rồi. Sau đó điên cuồng nhảy vào lòng anh, ôm nhau thật chặt.
Loại ảo tưởng này, đã duy trì rất lâu. Anh bây giờ, đã học được đem nhớ nhung hòa vào nghị lực.
Châm một điếu thuốc, kéo caravat thắt chặt kia xuống, khẽ tựa vào cửa sổ sát đất, lẳng lặng nhìn phương xa, lặng lẽ nhớ đến cô.
Mỗi lúc nhìn thấy tuyết rơi, anh đều châm một điếu thuốc, im lặng nhìn phương xa, nghỉ ngơi vài tiếng đồng hồ.
Lôi Nặc giờ phút này, đã không còn ngông cuồng và nghiêm khắc của ban ngày nữa.
Nhưng lại có thêm vài phần cô đơn cùng thê lương.
Sự chín chắn, nét cương nghị trên trán anh đã không còn tồn tại nữa.
Khí phách vương giả, từ từ hiện ra. Anh bây giờ, đã không còn ai có thể làm lay động được nữa.
Bất kể là ai, cũng không còn có thể làm lung lay địa vị vững chắc của nhà họ Lôi.
Lẽ ra không có gì để tiếc nuối, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình đã không còn nguyên vẹn nữa.
Hai năm trước, cô rời khỏi.
Nhìn như im lặng rời khỏi, không mang theo một gợn mây, cũng không để lại chút dấu vết nào.
Nhưng kỳ thực, cô đã mang theo trái tim anh, cũng đã để lại trái tim của mình.
Anh chưa bao giờ gặp được người phụ nữ như Tâm Âm, người phụ nữ làm cho anh bối rối như vậy.
Cô giống như một dòng suối trong suốt, thấy được chạm được, lại luôn không thể nắm giữ được.
Anh không biết tình yêu là gì, cũng không đa sầu đa cảm như phụ nữ, anh chỉ biết rằng mình muốn sống với cô suốt đời, muốn yêu cô, chiều cô thật nhiều. Có vài đứa con của mình, cùng nhau tận hưởng hạnh phúc gia đình.
Tất cả, đều tiến hành thật sự thuận lợi, cho đến khi bất hạnh bắt đầu giáng xuống.
Anh không thích oán trời trách đất, cũng không tin vào cái gọi là vận mệnh. Anh chỉ biết mọi thứ chỉ cần kiên trì cố gắng, sẽ có kết quả. Bất luận kết quả là tốt hay là xấu.
Sự thật chứng minh, anh kiên trì, cô cũng cố gắng. Kết quả là có, nhưng cũng không phải là mục tiêu mong muốn. Mà bọn họ cũng không có dũng cảm như mình đã tưởng tượng.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy bản thân sắp đầu hàng trước cuộc sống.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy bản thân yếu đuối.
Nỗi bàng hoàng, bất lực kia làm cho anh mất đi chính mình, cũng mất đi Tâm Âm.
Nhớ lại đêm đó, anh nằm trên chiếc giường to lớn. Phía bên cạnh lạnh lẽo như vậy, trống trải như vậy. Lòng thật sự giống như bị người ta đập thủng một lỗ sâu rất lớn vậy, không, là đau, đến rỉ máu.
Lần thứ hai trong cuộc đời, anh vì cô rơi nước mắt.
Đau đớn thấu tim, anh cuối cũng cũng thể nghiệm được.
Thống khổ tích tụ trong khoảng thời gian đó, cuối cùng vào sau khi Tâm Âm biến mất đã bùng phát.
Dày vò, làm cho tinh thần anh sa sút rất lâu. Trà không nghĩ, cơm không màn, trốn ở trong nhà làm bạn với rượu và thuốc lá.
Người không ra người, ma không ra ma.
Mãi đến khi tờ đơn ly hôn có chữ ký của Tâm Âm do mẹ đưa đến trước mặt anh, đã hoàn toàn thức tỉnh anh.
Anh giống như phát điên mà xé tan tờ đơn có bút tích xinh đẹp của cô thành từng mảnh, nuốt đau khổ kia xuống thật sâu dưới đáy lòng.
Nhìn mẹ ở trước mắt, ngẫm lại gánh nặng trên vai mình.
Anh, đứng lên lần nữa.
\'Con thật sự không hiểu vì sao Tâm thể làm trái tim tôi vỡ nát.
"Rời khỏi anh thì vấn đề sẽ giải quyết được sao? Rời khỏi anh thì em sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn sao?" Anh thống khổ hỏi, đôi mắt như là muốn cắn nuốt tôi vậy.
Không biết phải trả lời vấn đề này như thế nào, cũng không thể trả lời.
Giờ phút này, vấn đề tôi lo lắng không phả