Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.
thiện sao?”
“Ừm. Chỉ có làm như vậy mới khiến em cảm thấy mình sống vẫn là còn chút giá trị.”
“Vậy cuộc sống thì thế nào? Em không cần tiền sao?”
“Cần chứ. Đó cũng là lý do em tìm hai công việc.”
“Hai công việc? Em còn làm gì nữa?”
“Làm giáo viên tiếng Anh của một trường khuyết tật.” Tôi nhìn Niếp Phong cười cười.
“Hai năm nay em không phải đi du lịch, anh thấy em là lên núi làm đệ tử tục gia thì đúng hơn.” Anh vỗ vỗ đầu tôi, trêu chọc.
Tôi không hề gì cười cười, thật ra hai năm qua tôi sống cũng không khác ni cô là mấy.
“Còn anh? Làm luật sư thuận lợi lắm phải không?”
“Đương nhiên. So với làm quản sự ở công ty nhà thì luật sư chỉ là bữa ăn sáng.” Niếp Phong cười đắc ý.
Sau khi tôi đi không bao lâu, Niếp Hoàn Vũ đã về Niếp thị nhận lại quyền hành. Niếp Phong cũng được nhàn rỗi, làm công việc mình thích, sống cuộc sống của mình.
“Tử Vận và anh của anh có khỏe không?”
“Rất khỏe, đứa bé cũng sắp ra đời luôn rồi.” Anh gần như là thốt lên, nhưng sau khi nói xong lại ý thức được lời của mình không ổn. Vẻ mặt lo lắng nhìn tôi.
“Em đã không sao từ lâu rồi, anh không cần cố ý không nói đến những từ ‘đứa bé’ này kia trước mặt em đâu.” Cười nhìn anh nói xong, tôi thật sự đã buông xuống được.
“Bọn họ sống không tệ. Có điều, vì sao em không liên lạc với Tử Vận vậy? Cô ấy thật sự rất lo lắng cho em.”
“Có lẽ là không muốn quấy nhiễu cuộc sống của người khác thôi.”
Kỳ thực, tôi cũng không biết vì sao mình lại không muốn liên lạc với ai, chỉ nói cho một mình Niếp Phong biết nơi mình đến. Hoặc là ở trong tiềm thức người duy nhất tôi tin tưởng cũng chỉ có mình anh. Anh giống như một người anh, sưởi ấm cho tôi, chăm sóc tôi, thương yêu tôi. Chính là một mực rất tốt với tôi, chưa từng có khát vọng hồi báo gì.
“Em có biết Lôi Nặc vẫn luôn tìm em không?” Niếp Phong chuyển đề tài câu chuyện, nhắc tới anh.
“Có.” Tôi gật gật đầu, tầm mắt chuyển lên màn hình tivi.
“Anh không biết em trốn cách nào mà anh ta dường như không biết được thì phải.”
“Em không cố ý tránh anh ấy.” Chỉ là muốn cho cả hai được yên tĩnh mà thôi. Thời gian sẽ làm phai nhạt tất cả, bao gồm tình cảm từng nồng nàn kia nữa.
“Em và anh ta, thật sự định cứ kết thúc như vậy sao?” Niếp Phong thở dài, chậm rãi mở miệng.
“Đã kết thúc từ hai năm trước rồi, không phải sao? Đơn ly hôn cũng đã ký, bọn em đã không còn quan hệ gì từ lâu rồi.”
Nỗi đau khi bảo luật sư làm ra đơn ly hôn năm đó, tựa như vẫn còn mơ hồ cảm giác được. Mà lúc luật sư hồi âm, nói tất cả đều đã giải quyết ổn thỏa, lại tổn thương tôi sâu sắc, cũng hoàn toàn làm vỡ vụn một chút chờ mong còn lại trong lòng tôi.
Phụ nữ chính là không dứt khoát như thế, rõ ràng tự mình đề nghị ly hôn. Thế mà vào lúc đối phương quyết định chấp nhận lại cảm thấy mình đã bị tổn thương.
“Em xác định hai người đã thật sự ly hôn rồi sao?” Niếp Phong nhìn tôi nói một câu chứa đầy ẩn ý. [NV: đúng là ẩn ý a, có điều chị ko nhận ra ẩn ý bên trong...'>
“Sao luật sư phải gạt em chứ? Huống chi, người cũng là do anh giới thiệu.” Lườm anh một cái, tôi không rõ anh sao lại vậy.
Mày rậm nhướng lên, anh ngoan ngoãn ngậm miệng, lại bắt đầu quan sát tôi.
“Đủ rồi! Anh hoặc là rất nhớ em, hoặc là có vấn đề về mắt. Đừng nhìn người khác chằm chằm như vậy nữa!” Đẩy mặt anh ra, tôi lại xem tivi.
“Cùng nhau ăn tối nhé?” Anh đề nghị.
“Ừm.” Tôi gật đầu.
“Gọi cả Vince nữa được không?”
“Em cũng rất muốn gặp người kia của anh. Nhưng mà người ta có rảnh không?”
“Có.” Anh qua loa gật đầu, bấm điện thoại.
Sau vài câu ngắn gọn, anh nói ra lời mời.
“Giữa đàn ông các anh đều đơn giản như vậy thôi sao? Đối thoại giữa người yêu, cũng ít như vậy?” Tôi tò mò nhìn anh.
“Mỗi người mỗi khác. Anh và anh ấy, đều không thích nói nhiều.”
“Thật tốt……” Tôi hâm mộ nhìn Niếp Phong, vì hạnh phúc toát ra trong mắt anh mà cảm thấy vui mừng.
“Em cũng có thể rất tốt.” Anh cố tình nói.
“Không nói chuyện này nữa.” Tôi cười cười, tầm mắt lại lần nữa trở về màn ảnh.
Không biết đang diễn cái gì, có lẽ lại là phim truyền hình vì tình yêu mà chết đi sống lại. Có đôi khi tôi thật sự cảm thấy này cái gọi là phim thần tượng, gây hiểu lầm về tình yêu cho người xem.
Không ai sẽ được thuận lợi như vậy, lần đầu tiên yêu một người đã có được hạnh phúc, kết hôn, thiên trường địa cửu.
“Đúng rồi, bác trai bác gái còn tiến hành bức hôn anh không? Còn vị Bạch tiểu thư kia thế nào, vẫn không sờn lòng sao?” Tôi buồn cười nhìn Niếp Phong, giống như đau khổ của anh chính là thần dược khiến tôi vui vẻ vậy. Tôi thật là xấu xa mà.
“Bức, ngày nào cũng bức hôn. Chỉ có điều Bạch tiểu thư kia, đã lập gia đình rồi. Hơn nữa là người em không đoán được đâu.”
“Ai vậy?”
“Người kế thừa Cố thị, Cố Tắc Hạo.” Niếp Phong cười đến xán lạn, mày rậm cũng nhướng thật cao.
“Hắn ta, không phải muốn kết hôn với Kỉ Lan sao?”
“Ha ha.” Niếp Phong cười thành tiếng.
“Làm sao vậy.”
“Sau khi nhà họ Kỉ và nhà họ Cố hợp tác muốn phá đổ Lôi thị nhưng thất bại, thực lực đều bị tổn thất. Kỉ Diệu Lễ