Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

hơn.
Cô đang sợ hãi, câu trả lời của anh tại sao lại làm cô nảy sinh ý nghĩ sợ hãi vậy.
Cho dù lúc trước có yêu nhau đến thế nào, nhưng bây giờ cô ngoại trừ những hồi ức ngày xưa ra, cái gì cũng không có, đến ngay cả thân phận cũng chỉ là một tình nhân.
Mà trong khoảng thời gian này sớm chiều đều ở chung, nhưng anh cũng không có bất cứ dấu hiệu gì định ly hôn với cô ta.
Trái tim của cô, từ đầu tới cuối đều treo ở giữa không trung.
“Xin lỗi……” Lôi Nặc nói với cô.
Biết là thành thật của mình sẽ thương tổn cô ấy. Nhưng bây giờ anh thật sự không muốn giấu diếm bất cứ chuyện gì. Không muốn ở trước mặt cô ấy che dấu cái tà ác, giả dối, khốn nạn của bản thân.
“Không, em không cần anh xin lỗi.” Cô nghẹn ngào.
“Vậy anh có thể làm gì cho em?” Anh trầm thấp hỏi.
“Em……” Muốn anh ly hôn.
Nhưng bật thốt ra lại là một câu vô dụng “Không biết.”
Vì thế, im lặng lại lần nữa kéo tới.
……
Kỳ thật, khoảng cách vẫn luôn tồn tại, chỉ là người nào cũng không muốn đề cập đến mà thôi.
Khi cô hết sức phấn khởi mà kể về hành trình Nam Phi của mình, anh chỉ lơ đãng gật đầu.
Khi cô chuẩn bị sữa tắm trước kia thường dùng cho anh, trên mặt anh xuất hiện một cái mỉm cười xa lạ, cùng với sau đó anh lặng lẽ tự mình thay toàn bộ sữa tắm mới.
Đêm khuya khi cô đắp chăn lại cho anh, trong lúc mơ màng anh đã gọi cô một tiếng ‘Tâm Âm’.
Những thứ này đều lần lượt đập vỡ tự tin mà cô rất vất vả mới xây dựng được.
Không chỉ một lần, cô muốn hỏi anh, rốt cuộc anh làm sao vậy!
Nhưng mỗi một lần tại lúc sắp bật thốt ra, lại bị cứng nhắc nuốt trở vào.
Kích tình, cũng không liên tục. Anh bây giờ dường như thích đơn thuần ôm cô đi vào giấc ngủ hơn.
Tất cả, đều đang thay đổi.
Bọn họ cũng là như thế.
Tiếng tút tút trong điện thoại, biểu thị rõ khổ sở cùng phẫn nộ của Kỉ Lan.
Lôi Nặc giờ phút này ngoại trừ thở dài ra thì cái gì cũng không muốn làm.
Đến tột cùng là chỗ nào xảy ra vấn đề! Rõ ràng trong lòng vẫn yêu cô ấy như lúc trước, nhưng lại luôn không tìm về được cảm giác tốt đẹp năm đó.
Vốn tưởng rằng sẽ sống cuộc sống hạnh phúc, lại phát hiện ra có một cái gì đó lặng lẽ đè nặng lên hai vai
Từng chút từng chút, không ngừng tăng thêm. Giống như không thấy được anh chán nản sẽ không bỏ qua vậy.
Cởi mở hiểu chuyện, hoạt bát đáng yêu của cô ấy đã dần dần đi xa. Mẫn cảm mỏng manh, yếu đuối của cô ấy lại làm cho anh có chút xa lạ. Cô ấy thiện lương, cô ấy vui với việc giúp đỡ người khác, cô ấy tự chủ kiên cường, đều giống như cát chảy mà trôi xuống hết.
Anh nắm không chắc, giữ cũng không được.
Phảng phất như càng dùng sức, những rực rỡ của ngày xưa sẽ càng chảy đi nhanh hơn.
Cảm giác khủng hoảng, lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời.
Hướng đi trong tương lai, cũng lần đầu tiên không còn rõ ràng nữa……






Đêm đó, lúc Niếp Phong đưa tôi về đến nhà đã là gần sáng.
Chúng tôi hàn huyên rất nhiều, giống như muốn bù lại thời gian đã mất ba năm nay, lần đầu tiên anh ấy nói nhiều như vậy, mà tôi cũng nói rất nhiều chuyện của mình. Anh ấy nói tôi đã thay đổi, tôi thì nói anh ấy một chút cũng không thay đổi.
Phụ nữ đã trải qua thất tình, hôn nhân sẽ rất khó vô tri cùng đơn thuần giống như trước kia.
Mà anh ấy đã trải qua chuyển biến lớn nhất trong cuộc đời, cùng với một đoạn tình yêu lướt qua trong nháy mắt, ngoại trừ cô đơn cùng sầu não ra, dường như vẫn là cái người thiện lương chính trực, nói năng vụng về kia.
Tôi, thích anh ấy như vậy……
“Rất khó.” Anh ta lơ đễnh nhún nhún vai, đi tới bên cạnh tôi.
“Ăn sáng không?” Anh ta lắc lắc sandwich trong tay.
“Không.” Tôi cũng không có dễ ăn uống như vậy, ngủ không ngon, quả nhiên ảnh hưởng rất lớn.
“Tùy cô.” Anh ta liếc nhìn tôi một cái, lập tức bắt đầu mở sandwich vừa đi vừa ăn. Một chút cũng không thèm để ý cái gọi là hình tượng trước công chúng!
Thật không biết những người phụ nữ thích anh ta là coi trọng cái gì ở anh ta!
“Chiều nay có một……, cô…… đi một chuyến.” Trong miệng anh ta vẫn đang nhai, còn muốn nói chuyện.
“Cái gì?”
“Chiều nay có một buổi toạ đàm, cô theo tôi đi một chuyến.” Anh ta nuốt xuống sandwich xong, nói.
“Không phải tôi thì không được sao?” Tôi không muốn! Thầm muốn ngồi ở trong phòng làm việc khám cho bệnh nhân, sau đó về nhà ngủ.
“Ừ.” Anh ta nhìn tôi gật đầu. Ánh mắt kiên định, không chừa một đường thương lượng nào.
Ài…… Chỉ có thể âm thầm thở dài. Ăn nhờ ở đậu mà!
“Được.”
“Mời cô ăn một bữa trưa, sau đó đi thẳng tới đó luôn.” Anh ta tuyên bố .
Xớ –
Tôi có nói muốn dùng bữa với anh sao!
Bất đắc dĩ trợn trắng mắt liếc anh ta một cái.
“Bác sĩ Quý ~” Giọng nói làm nũng quyến rũ của Lưu Ân Kiều từ phía sau truyền tới, tôi chỉ cảm thấy cả người đều nổi da gà.
Nhìn lại Quý Phong Nhiên thì thấy là một vẻ mặt đen thui.
“Sớm như vậy sao, hai vị.” Cô ta cười chen vào giữa tôi và Quý Phong Nhiên.
Tôi thức thời nhường chỗ, để cho đôi ‘Tài tử giai nhân’ này ở cùng nhau.
“Hai người t