XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

lần này.
“Lại đây ngồi đi.” Lôi Nặc nhìn cô vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích.
Kỉ Lan ngoan ngoãn nghe theo. Cúi đầu, không dám nhìn thẳng anh.
“Cần gì phải vậy?” Mày anh tuấn của Lôi Nặc nhướng lên.
“Thực xin lỗi……” Kỉ Lan nức nở.
“Làm gì phải biến mình thành bộ dạng này chứ.” Nhìn bộ dạng tiều tụy của cô, Lôi Nặc thật sự không biết phải nói với cô cái gì.
“Em thật sự rất xin lỗi…… Em không biết những ảnh chụp kia lại gây ảnh hưởng lớn như vậy. Bà nội đã…… đã……” Nức nở không ngừng khiến cô căn bản không thể nói rõ ràng, nước mắt tí tách lăn xuống.
“Em không cần phải tự trách.” Lôi Nặc thản nhiên nhìn cô.
“Không! Đều là lỗi của em! Toàn bộ chuyện này đều là lỗi của em.” Kỉ Lan kích động nói xong, nước mắt vẫn chảy xuôi như trước.
“Bà nội qua đời, đều tại em. Nếu em không chụp những bức ảnh đó, không đưa nó cho bà, cũng sẽ không ảnh hưởng đến cảm xúc của bà!”
“Không liên quan đến em.” Lôi Nặc nói sự thật.
“Không! Bất luận anh nói thế nào em cũng không thể tha thứ cho chính mình.” Cô ngắt lời anh.
“Yêu một người thật sự có thể làm người ta mất đi lý trí. Trở nên không còn đơn thuần, không còn thiện lương nữa. Thực xin lỗi, em sai rồi. Em thật sự sai rồi.” Cô thống khổ che mặt, thân thể gầy nhỏ run run .
“Không, tất cả những chuyện này đều do anh gây ra.” Lôi Nặc ôm thân thể yếu không chịu nổi gió của cô.
Tất cả vốn đều do anh tự tạo ra. Kéo cả Tâm Âm, Kỉ Lan cùng người nhà mình vào trong vũng lầy này.
Anh, mới là đầu sỏ gây nên.
“Anh sai rồi.” Kỉ Lan thê lương cười lắc đầu.
“Là em. Từ đầu tới cuối đều là lỗi của em! Nếu lúc trước không ích kỷ rời khỏi, bỏ mặc anh một mình đối mặt với gia nghiệp khổng lồ này cùng lời chỉ trích của mọi người, anh tuyệt đối sẽ không như anh bây giờ. Em tưởng niệm một người con trai như ánh mặt trời, khôi hài, anh tuấn phóng khoáng. Nhưng em, đã tự tay giết hại người đó. Ích kỷ du lịch thế giới, bỏ lại mình anh đối mặt với hỗn loạn của nơi này, lúc mệt mỏi mới muốn trở về bến cảng quen thuộc ấm áp của anh. Con người ích kỷ đáng ghét như vậy, dù là ai cũng không thể tha thứ!”
Lôi Nặc yên lặng nhìn cô, cẩn thận nghe mỗi một câu của cô.
“Rõ ràng biết rõ anh đã không còn như xưa, lại vẫn muốn có được anh, vẫn muốn ích kỷ trở lại vòng ôm ấm áp của anh. Bất chấp bên cạnh anh có phải đã có người khác rồi hay không, bất chấp trái tim anh có phải đã không còn chỉ thuộc về mình em nữa hay không. Đã trở về, nhất định muốn anh phải một lần nữa đón nhận em. Em là đáng ghét như vậy, đa đoan như vậy!”
“Một cây làm chẳng nên non.” Sau một lúc lâu, đối mặt với độc thoại của cô, anh chỉ có thể nói như vậy.
Anh bây giờ, phải nhẫn tâm. Bởi vì chỉ cần yếu lòng, tất cả mọi chuyện đều sẽ càng trở nên hỗn loạn vô cùng.
“Anh có thể tha thứ cho em không?” Cô thống khổ khẩn cầu.
“Đón nhận em là lựa chọn của anh, em không có lỗi gì với anh cả. Còn cục diện như bây giờ, là do anh tạo nên.” Lôi Nặc lau đi nước mắt ở khóe mắt cô, nhìn thẳng vào cô.
“Em chưa từng yêu người khác, trong cuộc sống cũng chưa từng có người đàn ông khác tiến vào chiếm giữ. Em thật sự không biết phải yêu anh như thế nào, cũng không biết nếu không có anh em phải làm sao. Cũng chính loại khủng hoảng này, làm cho em bất luận ra sao đều phải có được anh, đều phải làm cho trong lòng anh chỉ có em. Nhưng anh lại kết hôn, có vợ. Mà cô ta, lại tốt như vậy! Em thật sự sợ hãi, sợ hãi cô ấy sẽ cướp anh đi. Sợ hãi anh không còn thương em yêu em nữa. Cho nên, em đã làm ra chuyện sai lầm. Dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này, mơ mộng hão huyền có thể khiến anh lạnh nhạt với cô ta.”
“Anh hiểu.” Sắc mặt Lôi Nặc trầm trọng. Hiểu được tất cả việc làm của cô đều vì thái độ của anh đối với cô tạo nên.
Kỉ Lan mang vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh, im lặng rất lâu.
“Anh có chuyện muốn nói với em.” Lôi Nặc phá vỡ yên tĩnh.
“Hãy để em nói trước.” Cô vươn ngón tay ngọc đặt trên môi mỏng của anh, hốc mắt lại lần nữa phiếm hồng.
“Được.”
“Hãy tin tưởng em thật sự rất yêu anh, tin tưởng em thật sự muốn làm người vợ tốt của anh, cả đời đi theo anh, đối tốt với anh. Xin hãy tin em, em thật lòng nghĩ như vậy.” Kỉ Lan thống khổ nói xong, nước mắt trút xuống, ngay cả giọng nói cũng bắt đầu run run.
Lôi Nặc gật gật đầu,“Anh tin tưởng em.”
Anh chưa từng hoài nghi tấm lòng của cô đối với mình. Chỉ là tình yêu kia, dường như đã không còn thuần khiết cùng tốt đẹp như trước nữa. Sự chiếm hữu đã lấn át quá nhiều rồi.
“Em trước đây ích kỷ, ngây thơ, không biết yêu anh như thế nào. Nhưng đã trải qua nhiều chuyện như vậy, em cũng dần dần trưởng thành. Yêu anh, thì không nên làm cho anh rơi vào tình cảnh khó xử này nữa. Yêu anh, thì không nên làm cho bước chân anh trở nên nặng nề, mất đi nụ cười trên gương mặt. Lúc này đây, em nhất định phải yêu anh thật đúng!” Cô lộ ra mỉm cười, nước mắt lại chảy không ngừng như trước.
“Rời khỏi anh, sẽ rất thống khổ, thậm chí sống không bằng chết. Em chắc hẳn sẽ không biết làm sao, không có động lực cho cuộc sống, không có phương hướng cho tương lai. Nhưng e