Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.

mất! Dù trái tim có mạnh mẽ, thân thể có cường tráng, cũng không chịu nổi tra tấn như vậy……”
“Ai bảo anh biến mất cùng Kỉ Lan làm chi.” Cho tới bây giờ tôi cũng không phải một phụ nữ chịu khổ, chịu nhục. Điểm ấy, anh hiểu rất rõ.
“Anh biết là anh không đúng trước. Nhưng ngay vào lúc anh cùng Kỉ Lan giải quyết rõ ràng xong, đang vui vẻ chuẩn bị báo với em, lại phát hiện em chẳng những không thấy bóng dáng, còn bị tên nhóc Quý Phong Nhiên kia đưa đi mất. Tất cả cảm xúc phẫn nộ, lo lắng, khẩn trương đều bùng nổ. Anh quả thực giống như phát điên, phái người tìm kiếm tất cả những nơi Quý Phong Nhiên có thể mang em tới, cuối cùng lại tìm được em trong nhà cậu ta.” Anh mang vẻ mặt khó chịu nói xong, hiển nhiên là bị việc tôi đối tốt với Quý Phong Nhiên làm tổn thương. [NV: hơ hơ, tội nghiệp anh í quá =))'>
“Yêu đương là cả hai người, cảm giác tổn thương là hai bên đều sẽ sinh ra. Nếu anh toàn tâm toàn ý với em, ngay cả liếc nhìn Kỉ Lan một cái cũng không thì em cũng tuyệt đối sẽ không làm như vậy.” Ngoài miệng nói thế, nhưng vẫn giữ lấy tay anh đang áp trên hai má tôi.
“Về sau giữa chúng ta sẽ không có hiểu lầm nữa. Mà anh, cũng sẽ không làm ra chuyện gì khiến em phải cảm thấy khổ sở. Kỉ Lan, cũng không phải là trách nhiệm của anh. Có em, trong lòng chứa đựng một người tốt đẹp như em, anh đã cảm thấy đủ rồi.” Anh trịnh trọng hứa hẹn, con ngươi đen cực nóng tản ra tia sáng hy vọng.
“Ừm.” Tôi nhẹ nhàng thở phào một hơi, nhìn anh cười.
Có lẽ tôi quả thực đã nghiêm trọng quá mức rồi, đối với một người đàn ông như Lôi Nặc mà nói, rất nhiều thứ, vẫn là mới mẻ, rất ít gặp phải.
Mà tôi, nếu đã trở thành người dẫn đường cũng ắt phải gánh vác phiêu lưu cần có. Cũng như, sẽ đạt được cái mình muốn nhiều hơn so với người bình thường.
“Em có thể đồng ý với anh một việc không?” Anh thâm tình nhìn tôi, thấp giọng hỏi .
“Hửm?”
“Đừng tiếp xúc quá nhiều với Niếp Phong và Quý Phong Nhiên nữa.” Con ngươi đen cực nóng như là muốn nuốt trửng tôi mà đợi câu trả lời thuyết phục của tôi.
“Phải xem biểu hiện của anh đã. Đương nhiên em cũng sẽ không vô vị mà vài ba ngày lại gây ra một vài chuyện khác người. Có điều trong chuyện tình cảm, đều dựa vào sớm chiều ở chung, anh đối tốt với em, em đối tốt với anh, cũng phải lâu ngày mới có thể hiểu rõ nhau. Em không dám cam đoan trái tim em sẽ mãi mãi ở nơi anh. Dù sao tình yêu, không phải đã hình thành rồi thì không bao giờ thay đổi. Anh thấy thế nào?”
“Anh sẽ không để những kẻ khác có cơ hội. Anh đã nói rồi, em, mãi mãi sẽ là vợ của anh.” Anh giống như tuyên ngôn bày tỏ lòng mình. Kiên định cùng tự tin trong con ngươi đen, làm cho người ta không thể xem nhẹ.
Người đàn ông này, giống như lại khôi phục khí phách cùng phong độ ngày xưa rồi.
Khi đã nhận định một người hoặc việc, thì sẽ tuyệt đối không dễ dàng buông tay. Cũng như khi quyết định bỏ xuống một người cùng việc cũng thế, không hề thương tiếc.
Tôi thấy bộ dáng nghiêm túc như thế của anh, rốt cục bật cười thành tiếng.
“Tốt lắm.” Vỗ vỗ khuôn mặt tuấn tú nghiêm túc của anh, tôi quyết định bỏ qua cho người này. [NV: hắc hắc, thì ra chị í thử anh í a~~~'>
“Tâm Âm?” Anh lại vẫn như đang lo lắng điều gì, sít sao nhìn tôi chằm chằm.
“Chuyện gì vậy anh?”
“Anh không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không biết trong cuộc sống còn có bao nhiêu thứ không lường được, nhưng anh hy vọng em đừng dễ dàng từ bỏ, đừng dễ dàng quyết định rời khỏi anh.” Đôi mắt anh chân thành tha thiết, tràn ngập rối rắm.
Tôi biết đó là một loại khủng hoảng, một loại sợ hãi.
“Vâng…… em đồng ý với anh.” Tôi dịu dàng cười, trấn an thân thể căng thẳng của anh.
“Cám ơn! Thật sự, cám ơn em!” Anh kích động ôm lấy tôi, thật chặt, như là muốn hấp thụ vào thân thể của mình vậy.
“Được rồi mà.” Tôi cười ôm thắt lưng anh, cảm nhận được lồng ngực cực nóng kia.
Không biết qua bao lâu, anh mới chịu từ từ buông tôi ra. Nhưng lập tức lại cùng tôi chui vào ổ chăn, duỗi cánh tay để tôi nằm lên, lại trở về bến cảng ấm áp nhất kia lần nữa.
Vòng tay ôm chặt thắt lưng anh, tôi dán sát vào anh, giống như chỉ có vậy, mới có thể có nhau trọn vẹn.
Thật sự không biết bắt đầu từ khi nào đã có cảm giác như thế.
Một nửa khác, có lẽ chính là như vậy mà tồn tại.
Nhẹ nhàng hít thở, hơi thở nóng rực, giữa trời đông giá rét này là tốt đẹp như thế.
Phía bên kia giường lớn của tôi, đã có người chiếm giữ. Đêm lạnh lẽo không còn cô độc, trái tim, cũng không còn phiêu bạt nữa.
Tôi, đã có cảm giác của gia đình……






Bây giờ chúng tôi đang chuẩn bị bay đến Hà Lan. Niếp Hoàn Vũ đi ở phía trước, tôi và Lôi Nặc đi phía sau.
Tử Vận, vì cô ấy, tôi quyết định ra nước ngoài động viên trái tim yếu ớt cô độc của cô ấy.
Mặc dù không biết sẽ có bao nhiêu hiệu quả, nhưng ít ra tôi không thể không làm gì.
“Anh không cần đi theo mà.” Tới phòng chờ máy bay, tôi xoay người nhìn Lôi Nặc ở bên cạnh điện thoại đang reo không ngừng.
“Ừ, cứ như vậy đi.” Ngắt điện thoại, an


XtGem Forum catalog