Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342046

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.

i thoạt nhìn giống một câu lạc bộ tư nhân. Sân vườn theo phong cách Nhật Bản, nhìn qua rất thanh tịnh.
“Đi thôi.” Anh kéo tôi, đi vào trong.
Trên đường đi vào đều là nhân viên phục vụ người Nhật, lễ phép dẫn chúng tôi đến trước một gian phòng độc đáo.
Cửa vừa kéo ra, bên trong liền truyền đến tiếng cười vui sướng của phụ nữ, tiếp đó chính là tiếng rống giận của đàn ông.
Tôi sửng sốt, có chút không rõ nên nhìn Lôi Nặc một cái.
Anh lại thản nhiên nhún nhún vai, nhướng mày anh tuấn lên. Tâm trạng tốt mà đi vào trong.
“Thiên Triệt!”
“A! Tới rồi tới rồi!” Gian trong truyền đến một giọng nói, ngay sau đó chính là một người đàn ông có diện mạo cực kỳ hung tợn cùng một phụ nữ yểu điệu mặc phục sức Nhật Bản đi ra.
“Cái thằng này!!!” Người đàn ông hung tợn kia, kích động xông thẳng đến, ôm lấy Lôi Nặc, lớn tiếng cười. Sức lực to lớn, đến cả tôi cũng bị bức đến nghiêng về phía sau một chút.
“Oa!!!” Ngay sau đó chính là người phụ nữ có vẻ giống người Nhật kia, tiến lên cầm chặt tay của tôi, sau đó chính là ôm chặt lấy.
“Ách……”
Tôi nhìn Lôi Nặc. Anh bất đắc dĩ nhìn tôi cười cười.
“Đủ rồi chứ, hai người.” Lôi Nặc đẩy người đàn ông ra, cũng kéo người phụ nữ vẫn đang ôm tôi kia.
“Ha ha ha ha! Cuối cùng cậu cũng đã tới!” Người đàn ông cười sang sảng. Trên người trái lại tản ra hơi thở phóng khoáng.
“Ừ, cuối cùng cũng đã tới.” Người phụ nữ cũng nói theo.
“Được rồi, đây là vợ tôi, La Tâm Âm. Còn hai người này, một người tên là Nghiêm Thiên Triệt, một người tên là Diệp Mạn Đình.”
“Chào hai người.” Tôi cười đưa tay ra.
“Chào cô chào cô. Tôi có thể gọi cô là Tâm Âm không?” Diệp Mạn Đình cười đến đáng yêu, miệng cũng cực kỳ thân thiện, nắm chặt lấy tay tôi.
“Được chứ.”
“Cứ gọi tôi là Đình Đình, gọi anh ấy là Thiên Triệt thì được rồi.” Cô ấy hào phóng nói xong, còn kéo kéo người chồng cao lớn hơn nhiều đứng bên cạnh mình nói. Mà người tên Nghiêm Thiên Triệt kia cũng lập tức nở nụ cười. Làm cho gương mặt vốn dữ tợn, cũng thoáng dịu đi một ít.
“Ừm, chào hai người.”
Chào hỏi, xem như đã xong.
Tiếp theo là sự chiêu đãi nhiệt tình của bọn họ.
Hội quán Nhật Bản này là tài sản của Diệp Mạn Đình, cô ấy thừa hưởng một nửa huyết thống Nhật Bản, cho nên mới xây dựng nên một nơi thế này. Một là kỷ niệm người mẹ đã qua đời, còn lại là hưởng thụ hơi thở của nơi này.
Nhưng hai năm trước, việc kinh doanh của Nghiêm Thiên Triệt ở Châu Âu gặp trục trặc, nên cô ấy cũng đi theo sang đó, giao nơi này cho người khác trông nom. Nay bọn họ vừa mới trở về, hôm nay cũng xem như lần đầu tiên mở tiệc chiêu đãi.
Thật ra, tôi cũng không muốn biết những việc này.
Chỉ là có vài người rất thân thiện tự nhiên, luôn thao thao bất tuyệt nói về cuộc sống của mình.
Tôi đối với người như vậy không hề phản cảm, cho nên cũng chú ý lắng nghe.
“Đợi lát nữa đi tắm suối nước nóng, rồi ở lại một đêm được không?” Ăn cơm xong, Nghiêm Thiên Triệt đề nghị với Lôi Nặc.
“Ý em thế nào?” Lôi Nặc nhìn về phía tôi, hỏi.
“Vậy có tiện không?” Tôi nhìn bọn họ một cái.
“Có mấy cái biệt viện, hai người có thể tùy ý chọn một cái ở lại. Ngày mai chúng tôi sẽ tổ chức một buổi liên hoan vui chơi thỏa thích, cả ngày đều sẽ cung cấp món ăn cùng các trò vui chơi giải trí miễn phí. Chỉ mời một số bạn bè thôi, sẽ không quá ồn ào.” Nghiêm Thiên Triệt giải thích, sau đó lại nhìn về phía vợ mình.
“Phải đấy, ở lại đi. Dù sao ngày mai cũng là cuối tuần. Cô cùng anh Lôi hẳn là đều mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi thoải mái một chút không phải rất tốt sao?” Diệp Mạn Đình cũng tiếp lời mà thuyết phục.
Nói thật là tôi bị nhiệt tình trong mắt cô ấy cảm hóa.
Có lẽ vui chơi thỏa thích một ngày cũng không tồi.
“Anh thấy sao?” Tôi hỏi Lôi Nặc.
“Em thích là được rồi.” Anh cười dịu dàng, hôn lên má tôi một cái.
“Thật là buồn nôn quá đi!!!” Nghiêm Thiên Triệt chịu không nổi kêu to, vẻ mặt chê bai.
“Ha ha, tình cảm của hai người thật tốt.” Cô vợ bé nhỏ của anh ta thì lại mang vẻ mặt hâm mộ, ngọt ngào. Sau đó cô ấy lại thừa cơ ông chồng khó tính của mình không chú ý, mà in một cái thơm.
Đường đường một người đàn ông trưởng thành mà trong nháy mắt mặt đã đỏ lên.
Tiếng cười ha ha phút chốc vang vọng trong phòng, mọi người đều bị anh ta chọc cười, tâm tình vô cùng vui vẻ.
Tôi bắt đầu cảm thấy lựa chọn hôm nay là đúng. Lôi Nặc và tôi lâu rồi đã không cất tiếng cười to như thế.
Không khí vui vẻ này, là thứ chúng tôi vốn cần.
Mà đôi vợ chồng kia, thật đúng là rất khó làm cho người ta không thích!
Bữa tối qua đi, tôi và Diệp Mạn Đình đi vào hồ suối nước nóng. Lôi Nặc và bạn chí cốt của anh thì ở ngay sát vách, chắc là đang ôn chuyện rồi.
Diệp Mạn Đình tuy rằng là một phụ nữ nói chuyện không ngừng, nhưng không đến mức làm cho người ta thấy phiền.
Ở cùng cô ấy rất thoải mái, bạn luôn không cần suy nghĩ, im lặng lắng nghe là được rồi.
Tất cả, đều diễn ra thuận lợi.
Mãi đến khi, một bóng dáng đột nhiên xuất hiện đi đến gần……






Tôi