XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khoản Nợ Hôn Nhân

Khoản Nợ Hôn Nhân

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

.
Động tác của anh chậm chạp mà sâu, mỗi cái đều tiến vào chỗ sâu nhất của cô, vân vê khối thịt non kia. Hô hấp của cô bắt đầu nặng nề, lông mày cau chặt từ từ giản ra, cô động tình.
Nâng hai luồng trắng nõn như ngọc lên, duỗi lưỡi tỉ mỉ liếm, ngậm vào trong miệng mút lấy, động tác phía dưới không ngừng tăng nhanh, cô trơn ướt làm anh ra vào càng trở nên dễ dàng hơn.
"Ưm. . . . . ." Cô rên rỉ ra tiếng, bắt đầu hưởng thụ được mùi vị say mê của tình dục, cảm giác nhức mỏi theo động tác của anh càng ngày càng trở nên mãnh liệt, dục vọng của anh vẫn cọ xát cô. Kích thích như vậy làm nước trong cơ thể cô không ngừng chảy ra, lại bị anh quấy lên vẩy ra da thịt của bọn họ.
Nhiệt độ quá cao, chất lỏng hơi dính, gần như muốn bốc hơi.
Đầu của cô càng lúc càng choáng váng, loại cảm giác kịch liệt này thật đáng sợ, giống như sắp bị thủy triều nuốt hết. Đột nhiên anh cọ xát sâu trong bộ phận nào đó của cô, cô thét lên, run rẩy, bị ném lên cao triều.
Hoa nguyệt của cô điên cuồng co rúc lại, xoắn chặt anh, làm anh hưng phấn thở gấp to. Dáng vẻ cô lên cao triều thật sự rất đẹp, quá mê người, khiến anh càng động tình kịch liệt hơn. Anh kéo chân cô ra, ấn chân cô xuống, vật nam tính điên cuồng đâm vào, rút ra, lại đâm vào, phát ra tiếng nước chảy có thể nghe được rõ ràng.
"Hạ. . . . . . dừng. . . . . . dừng lại." Quá đáng sợ, làm sao anh có thể càng ngày càng kích động? Cô sắp chết, sẽ bị anh ăn tươi nuốt sống. chuyển ngữ ở diễn đàn Lê Quý Đôn Diêu công chúa kiêu ngạo, lần đầu tiên hạ giọng mềm yếu, thương xót cầu xin, nhưng càng cầu xin, anh càng mạnh hơn. Cơ thể trẻ trung, tràn đầy tinh lực, tình dục cấm kỵ một khi đánh vỡ, sẽ rất khó để ngăn cản.
Suốt cả một đêm, cô lần lượt thể nghiệm mùi vị trên thiên đường rồi đến địa ngục, một lần lại một lần, cho đến khi ngất xỉu.






Chiều thứ sáu, tiết cuối là tiết thể dục, ý nghĩa của việc này là có thể thoát ra khỏi việc học hành nặng nề trước khi hết giờ. Tuần này đến phiên Diêu Thủy Tinh và Nghê Bối Bối làm nhiệm vụ thu dọn đồ sau giờ học, đem những dụng cụ đã sử dụng vào phòng thể dục.
Dục Đức chính là như thế, bất luận gia thế hiển hách như thế nào chuyện nên làm cũng không được làm thiếu nửa phần. Diêu Thủy Tinh cũng không ngại chuyện đơn giản mà buồn tẻ này, chuyên tâm đem từng đồ dùng lộn xộn trở về vị trí cũ. Học sinh trong lớp chỉ có thể gặp được duy nhất một niềm vui này, tự nhiên sẽ thích thú quá độ làm dụng cụ trong phòng thể dục lộn xộn, nghĩ là biết. Nghê Bối Bối gấp đến độ luống cuống tay chân, nhét một quả bóng rổ lung tung, không nghĩ đến lại làm cho cả một đống bị đổ.
"Đáng ghét!" Cô nhìn bóng lăn đầy đất, bực tức dậm chân.
"Cậu có chuyện thì đi trước đi." Diêu Thủy Tinh nhặt quả bóng lên lăn đến bên chân, đặt nó vào trong giỏ.
"Nhưng, nhiều đồ vậy. . . . . ." Nghê Bối Bối do dự nhìn đồ trong cả phòng đang đợi sắp xếp lại, bỏ lại một mình Thủy Tinh, có phải thật quá đáng quá hay không? Nhưng nếu cô không lập tức đi làm thì sẽ không kịp, đến trễ sẽ bị trừ tiền lương.
Anh trực tiếp đi tới ôm lấy cô, cho cô một nụ hôn mạnh mẽ, sau khi càn rỡ hôn tứ phía xong, liếm cánh môi của cô, "Bảo bối, anh rất nhớ em."
Nhớ cái gì mà nhớ, ngày hôm qua rõ ràng anh đã. . . . . .
"Em nhớ anh không, hả?" Liên tiếp nhiều nụ hôn, đầu răng của anh đặt ở động mạch cổ của cô, tỉ mỉ gặm, từ từ cọ xát, cảm giác hài lòng ở nơi nào đó nhảy lên càng thêm rõ ràng.
"Buông tay." Diêu Thủy Tinh lạnh lùng ra lệnh, nơi thế này, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Tay anh duỗi ra từ vạt áo T shirt đi vào, đi lên, bao lại bộ ngực đầy đặn mà săn chắc, từ từ xoa bóp, "Anh muốn em." Liếm lên vành tai của cô, từng chút từng chút, mỗi một đường cong nhỏ nhặt đều không cam lòng bỏ qua cho, "Nhớ suốt cả một ngày."
Cô ở trong ngực anh xoay người, nhón chân lên tới bên môi anh nói nhỏ: "Anh cố ý." Cố ý tới nơi này, cố ý trêu đùa cô.
"Anh thành công rồi ư, bảo bối?"
"Nằm xuống, em sẽ nói cho anh biết." Người đàn ông này, cần dạy dỗ, toàn bộ hơn một tháng, chỉ cần anh vừa có cơ hội, liền muốn ôm cô, hôn cô, nhiệt tình mãnh liệt,quá mức làm cô cảm thấy mệt mỏi. Cô gần đây, chân luôn mềm nhũn.
Hình như trong cơ thể anh đều là mãnh thú đói bụng nhiều năm, ngậm được thức ăn có vị ngon, điều có thể làm chính là liều mạng mà ăn, ăn thế nào cũng không ngán.
"Nữ bạo chúa." Anh thở dài, kéo cô cùng nằm chết dí trên đệm mềm mại.
Cô giạng chân trên người anh, cúi đầu hôn anh, đầu lưỡi len vào trong miệng anh, linh hoạt quấn lấy anh. Trong thời gian dài như vậy, cô đã học xong làm sao để hôn anh.
Mấy cái cúc cài áo nhỏ nhanh chóng bị cô cởi ra, xoa nẹ qua bắp thịt ấm áp của anh, đặt ở vị trí trái tim đang đập của anh. Cô cúi đầu, sợi tóc mềm mại quét trên da thịt của anh, mắt nước khẽ nheo, hấp dẫn không thể tưởng tượng nổi còn có cả uy hiếp, "Hạ Viễn Hàng, anh là ai, hả?
Bảo bối có dục vọng chiếm hữu thật mạnh, "Của em, chỉ của em." Anh đưa tay từ từ vuốt ve bắp đùi nhẵn nhụi của cô, nơi đó