Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khoản Nợ Hôn Nhân

Khoản Nợ Hôn Nhân

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.

ong căn phòng tràn đầy hơi thở tình dục lần nữa yên tĩnh trở lại, mà cô đã sớm ngất đi nhưng cho dù mất đi ý thức, bàn tay của cô vẫn nắm thật chặt ga giường phía dưới.
Đó là một loại tuyên cáo quyết không thỏa hiệp!
***
Sáng thứ hai bận rộn cho tới trưa, Tào Hân ngoài công việc nặng nề còn thỉnh thoảng phân tâm, tò mò quan sát cấp trên của mình.
Chuyện này thực sự không phù hợp với hình tượng trợ lý chuyên nghiệp nhưng cô không nhịn được, bởi vì hôm nay Diêu Thủy Tinh thật sự là rất khác!
Diêu Thủy Tinh luôn luôn không có thói quen trang điểm hôm nay phá lệ bôi kem chống nắng trên khuôn mặt, mặc dù chỉ là một tầng thật mỏng hơn nữa còn là mỹ phẩm cho cảm xúc có khuynh hưởng giống ánh sáng của bạch kim, thật là không có lời gì để nói! Người bình thường thì sẽ hoàn toàn không nhìn ra nhưng đó là Diêu Thủy Tinh, người son phấn đều không cần, chỉ cần một chút khác biết, Tào hân cũng sẽ chú ý tới ngay.
Trước kia, cô vẫn hâm mộ cấp trên của mình, khí chất trời sinh thật là quá tuyệt, cho dù không trang điểm cũng đẹp đến khiến người ta không dám nhìn thẳng! Chẳng qua hôm nay cái người chưa bao giờ trang điểm lại có thể dùng mỹ phẩm. . . . . . chuyện này, không có vấn đề?
Cô thật sự muốn biết ngày đó sau khi tổng giám đốc Diêu bị người đàn ông cường thế đó lôi đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô còn ngây thơ gấp đến độ muốn báo cảnh sát! Nhưng quản lý tổng giám đốc lại gọi điện đến nói có chuyện phải xử lý, nói cách khác, không cần cô xen vào việc của người khác.
Đáng nhẽ cô nên vui vẻ mà nhẹ nhõm, đúng là, đó là Diêu Thủy Tinh nha! Viên ngọc quý trên tay ông trùm khách sạn Diêu Dật Châu, cô gái xinh đẹp, cao quý, ưu nhã nhất xã hội thượng lưu và cũng không hề dễ đến gần.
Trước kia có người đàn ông thoáng lộ ra ý yêu thích đối với cô ấy lập tức bị đôi mắt lạnh của cô ấy làm cho đông lạnh như băng Bắc Cực. Nhưng lần này chẳng những bị người đàn ông kia nắm lấy tay, hơn nữa còn cùng nhau biến mất.
Không biết có phải cả chủ nhật đều là thế giới của hai người không đây?
Trí tưởng tượng của cô dạo chơi không ranh giới, tò mò trong lòng giống như mèo cào vậy, đứng ngồi không yên. Nhưng cô rất hổ giấy không dám đi hỏi cấp trên của mình. Dám đem chuyện như vậy đi hỏi cô chẳng phải là tìm chết sao?
Tào Hân tự biết không có lá gan này nhưng vẫn thật sự muốn biết rốt cuộc giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì!
"Trợ lý Tào, nếu như cô xem đủ rồi thì xin mời ra ngoài."
Diêu Thủy Tinh không khách khí ra lệnh cho cấp dưới. Bị cấp dưới chăm chú nhìn chằm chằm, cô cũng không phải là người chết mà không có cảm giác. Nhất là hiện tại cơ thể cô rất không thoải mái làm cô rất dễ nổi giận!
Đúng là không được, nhiều năm như vậy, cô vẫn nỗ lực học tập muốn khống chế mình. Trên thực tế, nếu không có Hạ Viễn Hàng xuất hiện trong cuộc sống thì lý và hành động của cô cho tới bây giờ đều là hoàn mỹ vô khuyết, nhưng gặp phải anh cô lại mất khống chế!
Nghĩ đến cái người cô vô cùng hận, cô âm thầm hít sâu, điều chỉnh hết lửa giận của mình, các đốt ngón tay nắm tờ giấy chặt đến trắng bệch.
"Vâng" Lúc này Tào hân mới khôi phục lại tinh thần, cuống quít để báo cáo doanh thu các phân bộ ở châu Á mà cấp trên yêu cầu xuống. Gần tới cuối năm, mỗi khách sạn đều phải sắp xếp tình trạng tài chính gom lại nộp hết về trụ sở chính ở châu Á, sau đó chuyển giao lên cho tổng giám đốc Diêu Thủy Tinh.
Len lén liếc nhìn tổng giám đốc bất thường lần nữa, lúc này Tào hân mới đi ra ngoài.






Diêu Thủy Tinh để cây bút trong tay xuống, đổi một tư thế ngồi khác, kẻo thẳng hai chân, cảm giác đau xót đến tận xương tủy khiến cho cô thiếu chút nữa vô dụng rên rỉ ra ngoài.
Vẫn rất khó chịu! Cho dù ngày hôm qua ở nhà ngủ mê suốt cả một ngày, cơ thể của cô vẫn đau đến nỗi ngay cả đi bộ cũng cảm thấy khó khăn. Nhưng cô là Diêu Thủy Tinh, cho dù chết cũng sẽ không yếu thế trước mặt người khác nữa! Cô có ý chí phi thường, vẫn có thể mạnh mẽ chịu đựng mà đi làm.
Có điều sắc mặt của cô thật sự tái nhợt như quỷ, không thể làm gì khác hơn là nhờ vào mỹ phẩm vạn năng.
Người đàn ông đáng hận đó lại muốn dùng phương thức như vậy đối phó với cô! Tại sao anh lại xuất hiện ở trước mặt cô, tại sao lại nói cô nợ anh? Nghĩ đến lời anh nói, cô nợ anh một đứa bé, nụ cười lạnh trên môi cô trở nên rõ ràng hơn.
Đứa bé, đứa bé. . . . . .
Hạ Viễn Hàng với cô mà nói, chỉ là người cũng không bằng người xa lạ, cô càng phải không được vì anh mà phát giận, cô tuyệt đối, tuyệt đối không thể như vậy, cô. . . . . .
Muốn giết người đàn ông kia! Nhất định, nhất định phải đi giết anh, lóc từng miếng thịt!
Thấy rõ ràng thứ trong hộp, cô hung hăng hít một hơi. Thứ mỏng manh kia lần lượt bị cô "bốp" một tiếng vung ra trên đất, tản ra ngoài.
Toàn bộ đều là cô, tràn đầy cô.
Ngủ say, mê man, còn có kích tình, không một mảnh vải.
Mặc dù cô dùng chăn đắp lên cô thể nhưng nữa vai mơ hồ lộ, nơi nơi nói rõ cơ thể dưới ướt át cỡ nào.
Anh lại có thể hèn hạ chụp loại hình này!<


Duck hunt