Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được
Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
ng hiền hậu mang theo hơi thở cấm dục thoang thoảng vờn quanh bên tai.
“Tần Chinh, anh có đồng ý lấy cô Chu Tiểu Kỳ làm vợ, dựa theo lời dạy của “Kinh thánh” ở bên cô ấy, cùng cô ấy hòa thành một thể trước mặt Chúa, yêu cô ấy, dỗ dành cô ấy, tôn trọng, bảo vệ cô ấy, như yêu chính bản thân mình vậy. Dù cô ấy ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng, chung thủy với cô ấy, cho tới lúc cái chết chia lìa.”
Đi một đoạn đường dài như vậy, cuối cùng cũng tới được đây, nghe đôi bên nói một câu —
“Tôi đồng ý.”
Lúc trao nhẫn, tôi cúi đầu cười ha ha, Tần Chinh lén nhéo một cái trong lòng bàn tay tôi.
Chiếc nhẫn kia anh cố ý mang đi sửa lại một chút, để vừa với ngón tay tôi.
Tôi nói, tôi sinh con xong gầy lại thì làm sao?
Anh nói, vậy thì sửa nhỏ lại.
Tôi nói, nhẫn không phải nên kiên trinh không đổi, trước sau như một giống tình yêu sao?
Anh nói, cũng nên co được giãn được, chứa được em dù béo hay gầy.
Xong rồi …
Chu Duy Cẩn cũng thế, anh cũng vậy, ở cùng Cố Thiệu một thời gian, thì không trắng nổi nữa rồi.
Cố Thiệu ho khan một tiếng, phá ngang đoạn liếc mắt đưa tình của chúng tôi.
“Sau cùng, trước lúc chú rể hôn cô dâu, xin mời chú rể đọc theo tôi một đoạn tuyên thệ cuối cùng.”
———————————————
Gần đây mới phát hiện ra một chỗ mình không biết: đấy là từ chương Dế nhũi PK rùa biển, hồi làm chương này tớ không để ý nên đã bỏ qua, rùa biển đọc là hải quy (quy ở đây là rùa), đồng âm với hải quy (quy ở đây có nghĩa quay về, trở về) nên rùa biển là chỉ người đi nước ngoài về, trong truyện là chỉ Vệ Dực và Bạch Vi, hai bạn đều là du học sinh. Dế nhũi (thổ miết) thực ra chỉ là để đối với rùa biển (thổ: đất, miết: con ba ba –> chả hiểu sao thổ miết lại là dễ nhũi @@), dế nhũi là chỉ những người chưa từng ra nước ngoài, trước giờ vẫn chỉ ôm riết lấy đất mẹ ;)), cũng có ý là chỉ người quê mùa, không theo kịp trào lưu.
Đại nghiệp kiến quốc.
Cái cuộc sống khó chịu này a!
Thần kinh Tần Chinh trở nên căng thẳng trong nháy mắt, đầu ngón tay anh truyền sang khiến tôi cũng thực sự bị xúc động lây, đau trứng từng cơn.
Đau trứng: nam giới bị đá vào giữa hai chân thì biết =)), hình dung những hành động vô cùng vô duyên hoặc nhấn mạnh cảm giác vô vị nhạt nhẽo; hay trạng thái khó xử, theo kiểu gặp phải sự vật trái với logic thông thường.
Nếu là 3 phút trước có lẽ tôi cũng không đau như vậy, nhưng bây giờ Tần Chinh đã là người nhà của tôi, vấn đề hàng đầu của cách mạng đã thật rõ ràng rồi, không kể Cố Thiệu đứng về phía ai, chỉ cần là người nhà bị thương tôi đều xót a!
Khuôn mặt trắng nõn của Tần Chinh cũng ửng hồng rồi, trán còn lấm tấm mồ hôi, không biết là vì mệt hay bị dọa rồi. Khi anh hôn tôi, rõ ràng tôi cảm nhận được, người nóng hơn bình thường không ít.
Nhạc lại vang lên lần nữa.
Cứ như vậy bị anh chinh phục, cắt đứt đường rút lui …
Vệ Dực khoác vai Chu Duy Cẩn, lau mồ hôi lạnh, nói: “Vụ kết hôn này, thật chẳng có tí nhân quyền nào …”
Cố Thiệu quay đầu cười với cậu ta, nói: “Trên thế giới này có ba loại người, đàn ông, phụ nữ, và đàn ông đã có vợ.”
Vệ Dực nói: “Phong thủy luân phiên chuyển, hôm nay nhìn người ta bị xui xẻo, anh cũng sẽ có ngày như vậy.”
Cố Thiệu xoa xoa cằm, chẳng nhằm nhò gì cười nói: “Vậy cũng không tồi.”
Vẫn là Chu Duy Cẩn và tôi hai chị em ăn ý nhau, nó nói: “Vụ kết hôn này chả khác gì trường chinh, trèo đèo lội suối, vượt thảo nguyên, cuối cùng cũng có thể bái sư.”
Nghe được những câu này, tim tôi trầm xuống.
Qủa nhiên, Cố Thiệu nói hộ lòng tôi. “Còn chưa xong đâu, tối nay còn phải đối phó 300 bàn khách, đợi chiến trường dọn dẹp xong rồi, mới có thể bắt đầu đại nghiệp kiến quốc.”
Cố Thiệu cũng coi như được dễ chịu, anh cùng lắm cũng chỉ phải hỗ trợ tiếp đón khách, Chu Duy Cẩn phải đi theo tôi kính rượu từng bàn một, vừa nghe thấy thế, khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc biến thành tái mét.
Kết hôn cũng giống kiến quốc, đều chả dễ dàng gì! Phải chống lại bọn yêu ma quỷ quái, gạt bỏ gian nan hiểm trở, phải đánh ngoài dẹp trong, phải đoàn kết phải ăn ý, không dễ dàng gì mới xây dựng được đất nước, rồi lại phải đặt ra hiến pháp, gia pháp, so với giữ vững giang sơn, tranh đấu giành thiên hạ vẫn coi là dễ dàng. Chưa từng nghĩ, bất cẩn định ra quốc sách hồ đồ, vất vả cực nhọc mười mấy năm giời, một đêm trước giải phóng …
Cố Thiệu nói với Tần Chinh: “Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần tiếp tục cố gắng.”
Khóe mắt Tần Chinh giật giật, anh bất đắc dĩ liếc nhìn tôi một cái.
Tôi cười với anh, trốn đi tìm Thẩm Phong. Khóe mắt nó đỏ hoe, thấy tôi liền mất tự nhiên quay mặt đi, chớp chớp mắt mới quay lại nhìn tôi, thô lỗ lớn tiếng nói: “Không đi tiếp đón khách, đến đây làm gì?”
Tôi đè thấp giọng nói: “Đợi đến khi tao ném cầu hoa, mày nhất định phải đón được, tao sẽ hướng về phía mày mà ném!”
Thẩm Phong cười nhạt. “Ai thèm cầu hoa! Đón được cầu hoa sẽ nhất định kết hôn sao? Đây là mày phong kiến, là mê tín, là chủ nghĩa duy tâm chủ quan!”
Tô