Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.
ể đầu tư hay là để ở?” Tôi đi theo Tần Chinh vào bếp, anh xoay người đặt tôi lên ghế, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu tôi, nói: “Chờ em mang họ Tần đã, anh sẽ đưa em tới xem.” Anh đây là đang lấy lợi dụ dỗ tôi.
Tôi nói: “Có thể thương lượng chút không, anh theo họ em nhé?”
Anh nhéo mũi tôi, nói: “Ăn cơm”
Cơm nước xong, tôi ngồi trên sofa xem TV, anh rửa bát trong bếp, sau đó gọt hoa quả, bưng đĩa đưa tới trước mặt tôi, cho tôi thể nghiệm chút cảm giác làm bà chủ.
Dạo này hay nhìn thấy trên weibo cái phát biểu thề thốt ra vẻ 2B như “Chồng trung thành với vợ như trung thành với Đảng”, việc này chứng minh, tiêu chuẩn người phụ nữ của thế kỷ mới là: Ở bên ngoài là công bộc của nhân dân, về nhà là địa chủ phong kiến. Thích bóc lột, nhất là bóc lột nhân dân, thích lao động, nhất là xem nhân dân lao động. Chính quyền là dựa vào báng súng, giữ vững địa vị lãnh đạo tuyệt đối trong gia đình cả trăm năm không thể lay chuyển, khắc sâu ổn định chuyên chính vô sản. Anh vô sản, tôi chuyên chính.
Tìm hiểu thêm về Chuyên chính vô sản ở đây, aizz, cái môn này mình đi học cũng đều mà hình như toàn ngủ gật hay sao ý, chả được chữ nào vào đầu :(
2B: 2 ý chỉ ngu ngốc, 2B ý chỉ đặc biệt ngu ngốc ;))
Tôi cảm thấy đây quả thật chính là khắc họa chân thật nhất về quan hệ giữa ba mẹ tôi, cũng là mục tiêu cố gắng của tôi và Tần Chinh, tôi tin rằng anh nhất định sẽ bằng lòng cùng tôi cố gắng.
Anh cuối cùng cũng sẽ nhận ra, tất cả phụ nữ đều đáng yêu, chỉ có điều là đã từng. >:)
Tối đến là có thể …
Tên chương này là vế sau của tên chương trước, cho nên … ờm, có cảnh hot :”> … đang đắn đo không biết nên rate 14+ hay 16+ :-?
Còn lại mấy ngày, chúng tôi vội giải quyết những chuyện còn tồn đọng.
Thẩm Phong gọi điện tới mắng tôi: “Chu Tiểu Kỳ, con ngốc này!”
Tôi giơ điện thoại ra xa, ngân dài giọng hỏi: “Làm sao …”
Nó cười phụt một tiếng: “Phải, vẫn là ngốc bức.” (ngu không thuốc chữa)
Chỗ này toàn slang :-s
Chậc… sóng điện não của nó và Chu Duy Cẩn thật là đồng bộ cao độ a, tôi nghi ngờ sâu sắc nó là chị em sinh đôi thất lạc nhiều năm của tôi.
Tần Chinh lục tung trong phòng một trận, bấy giờ mới đi đến cạnh cửa hỏi tôi: “Tiểu Kỳ, em có nhìn thấy một bức thư của anh không?”
Tôi hạ giọng nói với Thẩm Phong: “Mai tao ngồi máy bay về thành phố A, không cần đến tiễn, chắc không lâu nữa mày cũng phải đi ăn cưới thôi.” Sau đó cúp điện thoại quay đầu tìm Tần Chinh.
“Thư gì?”
“Thư màu vàng, đặt trong ngăn kéo của anh.” Tần Chinh chỉ chỉ không gian cá nhân của anh, tôi nghĩ nửa ngày, vỗ tay nói: “Em nhớ ra rồi!”
Một ngày, một tháng, một năm nào đó, tôi vốn là định mang đi chất vấn Tần Chinh, kết quả vì chuyện được giải quyết một cách bất ngờ, lá thư này đã hoàn toàn bị lãng quên trong một góc túi nào đó của tôi.
Tôi tìm thấy thư rồi, giao cho Tần Chinh đồng thời thẳng thắn xin nương tay.
Tần Chinh nhận lại thư, nghi hoặc nhìn tôi: “Em thật chưa xem qua thư hả?”
Tôi tủi thân nhìn anh: “Anh không tin em …”
Tần Chinh cất thư đi rồi, nói: “Anh tin.”
Tôi rướn người lên: “Vậy rốt cuộc là nội dung viết gì?”
Anh cúi đầu, nhìn tôi tình cảm, nói: “Bí, mật.”
Tôi lại tổn thương. “Anh không thẳng thắn.”
Anh cúi mình, cười hôn môi tôi: “Tin anh, em sẽ thích bí mật này.”
Tôi vì bị sắc đẹp làm mê muội, để mặc anh đùa bỡn, quyết định tin lời anh.
Anh thở hổn hển, tì lên trán tôi khàn giọng nói: “Lâu rồi không ôm em …”
Tôi bất đắc dĩ nói: “Anh xem, con bây giờ có thể nghe được, có thể cảm giác được, tuy là em cũng biết nó chắc là muốn nhìn thấy ba sớm một chút, nhưng chắc không phải lấy cách thức và tư thế này, anh nói phải không.”
Anh thở dài, buông tay đang ôm tôi ra, cắn tai tôi nói: “Em chờ đấy …”
Tôi trước nay chưa từng nghĩ về chuyện ba ngày sau, cho nên không chịu chút áp lực nào nói với anh: “Hôm nay thu dọn hành lý, mai về nhà, đợi ngày kia …”
————————————————————————————
Theo như sách viết, ham muốn của phụ nữ có thai từ tháng thứ tư đến tháng thứ bảy là mạnh nhất, cuối cùng Tần Chinh bắt đầu nghi ngờ tính chân thật của những thứ viết trong sách.
Tôi vô tội nhìn anh, nhún nhún vai, cắn một miếng chân gà. “Có thể là, ham muốn đều biến thành thèm ăn.”
Ăn no rồi ngủ, ngủ no rồi ăn, Chu Tiểu Kỳ tôi là một người cực kỳ thuần khiết, người cả Trái Đất này đều biết. Đảng còn chưa bắt đầu cua đồng, tôi cua đồng bản thân trước, hơn nữa gay gắt yêu cầu đồng chí đảng viên Tần Chinh cùng hưởng ứng lời đảng kêu gọi với tôi, chẳng những không thể làm những chuyện không cua đồng, thậm chí nghĩ cũng không thể nghĩ, nhìn cũng không được nhìn!
Cua đồng: hài hòa. Bạn nào đã từng đọc Chết, sập bẫy rồi sẽ thấy nó rất quen ;))
Tôi ợ một cái hỏi: “Anh nói, vì sao party lại là đảng, nó không phải là đọc gần giống “đang” ư? (đũng quần, háng) Ý cảnh không cua đồng a …”
Tần Chinh thở dài nói: “Em ăn đồ của em đi, vấn đề sâu xa như vậy, không thích hợp để em suy xét.”
Trở về thành phố X rồi, Tần Ch