Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
ị chết như vậy không minh bạch, cậu làm lễ tang xong cho bọn hắn lại không nói một tiếng rời đi, giống như lập tức toàn thế giới đều từ bỏ cô, nhiều năm như vậy đến chuyện cô quen thuộc nhất không phải tuyệt vọng không phải bần cùng, mà là bị vứt bỏ.
Phương Tiểu Thư đỏ hồng mắt ôm chặt lấy Bạc Tể Xuyên, dùng lực mạnh đến mức làm hắn có chút không thể hô hấp, nhưng là hắn không có một tia kháng cự, như trước càng không ngừng trấn an cô, tự trách nói: "Tôi không biết dỗ dành người khác, là tôi không tốt."
Phương Tiểu Thư cụp mắt xuống ngẩng đầu hôn lên môi của hắn, nhẹ nhàng chạm vào cánh môi lạnh lẽo mềm mại của hắn lẩm bẩm nói: "Liền trong chốc lát, đừng đẩy tôi ra." Cô dùng răng nanh cắn cánh môi của hắn, mang theo hương vị ỷ lại cùng yêu say đắm, khiến người ta mê muội.
Bạc Tể Xuyên hơi hơi sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm cô khó được biểu hiện ra một mặt yếu ớt, không rõ ràng lắm tâm tình hiện tại của chính mình, nhưng chờ hắn phản ứng lại, hắn không có lập tức lý trí chạy nhanh báo cảnh sát, mà là đáp lại nụ hôn của cô.
Bạc Tể Xuyên nhẹ nhàng đè lại lưng của Phương Tiểu Thư đưa cô ôm chặt vào trong ngực mình, trúc trắc hôn lại cô, hắn học bộ dáng của cô dùng sức một chút cắn cắn cô, ngọt ngọt mềm, giống như bánh ngọt ngon miệng, hắn chỉ cảm thấy có cái gì vậy ở trong lòng hắn thiêu đốt lên, toàn thân đều giống như cùng thế giới bên ngoài ngăn cách, đầu óc trống rỗng, cái gì đều nghĩ không ra .
Trước hết phục hồi tinh thần lại thế nhưng vẫn là Phương Tiểu Thư, Phương Tiểu Thư hơi đỏ mặt tựa vào trong lòng hắn, bên tai tràn ngập tiếng hít thở trầm trọng của Bạc Tể Xuyên, cô ách cổ họng nói: "Báo cho cảnh sát nhanh một chút."
Bạc Tể Xuyên phút chốc phục hồi tinh thần lại, xấu hổ buông ra cô, lấy điện thoại di động gọi 110. Phương Tiểu Thư đứng ở một bên nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm Bạc Tể Xuyên báo cho cảnh sát trật tự rõ ràng, sau khi đối phương dừng điện thoại thực không tự nhiên nhìn về phía cô.
Đúng lúc này, Phương Tiểu Thư bỗng nhiên nhìn phía sau hắn, hắn cũng nhìn qua, chỉ thấy một nhóm tên côn đồ theo quán rượu cách đó không xa đi ra, đây là quán rượu nhỏ trong khu nhà, ban đêm đã khuya mới đóng, đám côn đồ kia rõ ràng là uống nhiều, miệng chửi bậy thật không có văn hóa, bọn họ mẫn cảm phát hiện Phương Tiểu Thư cùng Bạc Tể Xuyên nhìn bọn hắn chằm chằm, vì thế cũng hướng bên này nhìn lại.
"U, hai vị bên kia là tính cùng chúng ta vài cái nói chuyện sao?" Tên côn đồ cầm đầu nâng lên ánh mắt nhìn lướt qua người chết nằm ở trước mặt Bạc Tể Xuyên cùng Phương Tiểu Thư, xuy cười một tiếng nói, "Hai tên rác rưởi khẳng định là báo cảnh sát, thật sự là làm ra vẻ không muốn qua ngày lành muốn chết a." Hắn thối một ngụm, "Các anh em đến, làm cho bọn họ biết chuyện của tu hành hội rốt cuộc có phải chuyện bọn họ nên xen vào hay không."
Tên Tu Hành hội vừa ra, cả người Phương Tiểu Thư đều sắc bén lên, ánh mắt sâu sắc của cô nhìn chằm chằm mấy tên lưu manh chậm rãi tới gần, đừng nhìn cô là cái tràn ngập năng lượng thừa người xấu, nhưng đối mặt đàn em của kẻ thù, cô vẫn sẽ thả xuống thành kiến thật tốt thay hắn giáo huấn một chút.
Bạc Tể Xuyên đem Phương Tiểu Thư bảo vệ ở sau người, Phương Tiểu Thư kinh ngạc nhướng mày nhìn bóng dáng đơn bạc của hắn, nhịn không được hỏi: "Anh có thể được không?"
Bạc Tể Xuyên cứng lại một chút, quay đầu còn thật sự nói với cô: "Không biết, có lẽ."
"... Thì phải là không được." Phương Tiểu Thư buồn rầu nhăn lại mi, nhưng rất nhanh cô sẽ không cần buồn bực, bởi vì Bạc Tể Xuyên ra tay.
Phương Tiểu Thư nằm mơ đều thật không ngờ, người đàn ông toàn thân đều tản ra nồng đậm khí chất cùng phong độ của người trí thức cùng con cái của người ở chức vị cao này cư nhiên đánh nhau giỏi như vậy, người ôn nhu như hắn, khi đánh nhau lại phi thường sạch sẽ lưu loát, thể lực vô cùng tốt, động tác nhanh nhẹn.
Hắn đánh cũng không phải cái gì nước ngoài Taekwondo, nhu đạo, mà là quyền cước chính thống nhất của Trung Quốc, động tác ổn chuẩn ngoan, tiêu chuẩn cực cao, mỗi một động tác đều tràn ngập lực lượng, sau khi hắn đánh ngã đại bộ phận lưu manh xuống đất, vài người khác cũng không dám xông lên.
Cũng đúng lúc này, tiếng xe cảnh sát dần dần từ xa tới gần, vài tên lưu manh vừa thấy, lập tức kéo người cầm đầu bọn họ chạy trối chết, bất quá y theo lệ thường, bọn họ vẫn là thực kiêu ngạo nói bọn họ nhất định sẽ đến trả thù, xem như tìm về điểm mặt mũi.
Bạc Tể Xuyên cũng không cùng đám người kia cá chết lưới rách, dù sao đối phương có bảy tám người hắn lại chỉ có một, tiếp tục giằng co khẳng định chịu thiệt, Phương Tiểu Thư còn tại đây, hắn không thể làm cho cô đặt mình ở trong nguy hiểm.
Bất quá, vì trấn an cô, hắn vẫn nói với cô: "Cô không cần lo lắng, tôi ở đây."
Nghe được lời này ánh mắt của Phương Tiểu Thư lên men, cô cởi áo khoác che tại trên người cô gái bị chết thảm, hai tay tạo thành hình chữ thập thấp giọng nói câu "A di đà phật" mới nhìn về phía Bạc Tể Xuyên, ôn nhu nói: "Tôi một điểm cũng không lo lắng, tôi cũng không sợ hãi,