Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Tuyệt Đối

Khống Chế Tuyệt Đối

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 134614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/614 lượt.

ảm thấy đầu như bị chảy máu.
Diệp Ân tiến lên phía trước mấy bước muốn cướp lại. Diệc Nam hơi nghiêng người né qua, còn thuận thế kéo cô một cái, làm như thể sợ cô vồ hụt ngã sấp xuống.
Thế nhưng Diệp Ân một chút cũng không cảm tạ anh, cắn răng trách mắng: “Đồ lưu manh, nếu không đưa tôi sẽ báo cảnh sát.”
Đang lúc nói chuyện, di động của Diệp Ân vang lên. Tiếng chuông khá đặc biệt mà đặc biệt hơn là biểu tình của Diệp Ân. Bạc Diệc Nam nhìn sắc mặt mừng rỡ của cô, con ngươi sắc lạnh hơi trầm xuống, vô thức liếc nhìn màn hình di động.
Thiệu Y Hàm.
Nhớ tới lúc trước trên notebook của cô toàn cái tên này, anh mơ hồ đoán được người này là ai.
Diệp Ân lo lắng trừng mắt nhìn anh: “Mau trả điện thoại cho tôi!”
Vành mắt cô đều đỏ, cánh mũi xinh xắn hơi cử động, khóe môi mân chặt lại, nhìn ra được cô đang lo lắng. Đầu ngón tay Diệc Nam dừng một chút, cuối cùng cũng đưa di động tới trước mặt cô.
Anh không chịu được khi thấy viền mắt cô đỏ lên, điều này có nghĩa là gì chứ?
Dưới đáy lòng Diệc Nam âm thầm khinh bỉ chính mình, anh vốn chỉ nghĩ đùa cô mà thôi. Nhận ra là bạn trai cũ của cô gọi điện thoại tới, anh không trêu đùa nữa. Hành vi chia rẽ người khác vô đạo đức như thế anh không có hứng thú.
Có đôi khi trong cuộc sống đột nhiên xuất hiện một người, cô như một tấm lưới tinh tế thẩm thấu tất cả, vô tình cũng có thể gặp, muốn tránh cũng không được.
Ba hôm sau, ở quán bar Diệc Nam lại gặp Diệp Ân.
Lần này anh rất tỉnh táo, nhưng cô lại uống say như chết. Chiếc váy đen nhỏ bao lấy cơ thể cô lộ ra một mảng lưng, làn da trắng nõn nhẵn nhụi hở ra trong không khí hơi lạnh lạnh.
Lần này cũng như lần trước cùng đám bạn tụ tập, lúc cô vừa bước vào phòng anh đã nhận ra, thế nhưng Diệp Ân vẫn cúi đầu vừa vào đã núp ở một góc uống rượu.
Xem ra, cô không tái hợp với bạn trai cũ.
Cô ngồi giữa một đám người châu Âu, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, mái tóc đen được buộc cao, hai má xinh xắn dưới ánh sáng ái muội của quán bar có chút trắng bệch.
Cô dựa vào ghế sô-pha, hình như rất khó chịu. Cô nhíu chặt mi tâm, đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn hơi giương lên.
Diệc Nam không biết vì sao, tầm mắt luôn tự nhiên rơi trên người cô, nhìn thấy cô lảo đảo đi tới phòng vệ sinh, anh không tự chủ nhìn chằm chằm vào cô.
Sợ cô ngã sấp xuống, sợ cô gặp phải người xấu.
Cô vào phòng vệ sinh rất lâu không thấy ra. Diệc Nam cau mày cũng không nghe rõ người bạn bên cạnh nói gì. Cuối cùng anh không yên lòng đứng dậy đi thăm dò, thực sự bị coi thường!
Trong lòng anh lại lần nữa khinh bỉ chính mình. Một lần lại một lần nói với mình, cô không còn là cô bé hồi đó nữa, anh không có trách nhiệm phải quan tâm.
Mặc dù tự mặc định tâm lí như thế, đến khi thực sự thấy cô, lòng anh lại tan rã. Diệc Nam đứng ở cửa toilet gõ cửa, bên trong không một tiếng đáp lại.
Phòng vệ sinh là phòng riêng biệt, bên trong chắc chắn chỉ có một mình cô. Diệc Nam thử nắm tay nắm cửa, vẫn không có dấu hiệu mở ra.
Diệc Nam do dự, cuối cùng vẫn nhấc chân đi vào.
Cô bé kia không chút giữ hình tượng ngồi trước bồn rửa tay, váy cực ngắn để lộ ra một đường dài lên tới đùi, đôi chân dài trắng nõn thật sự là hấp dẫn ánh nhìn. Diệc Nam không được tự nhiên dời mắt, đi lên phía trước đỡ cô: “Diệp Ân.”
Diệp Ân hơi nhướng khóe mắt dài nhỏ đang nhắm hờ lên, lộ ra một nét phong tình. Cô hơi mơ hồ nhìn người con trai trước mặt, bỗng nhiên cả người tựa vào bờ vai anh.
“Mạch Nha.”
Diệc Nam suy nghĩ trong lòng, đây có lẽ là một cái tên, hơn nữa nghe có vẻ quen tai.
Diệp Ân cắn môi nhìn anh, bộ dạng có chút đáng thương. Cô trầm mặc rất lâu, cuối cùng hai mắt dần đỏ, giọng nói tràn đầy ủy khuất: “Vì sao không thể thông cảm cho em, chờ em mấy năm không được sao? Ba mẹ nuôi em nhiều năm như vậy, em không thể để cho họ thất vọng.”
Mặc dù Diệc Nam không biết Diệp Ân và bạn trai có chuyện gì, nhưng cũng mơ hồ đoán được chút ít. Yêu xa như thế rất dễ xảy ra vấn đề, nhưng nói cho cùng, có lẽ do yêu không đủ?
Anh nhìn bộ dạng thống khổ của cô, liền đỡ lấy cơ thể cô từ bồn rửa tay xuống: “Xuống rồi nói.”
Cánh tay anh mới vừa ôm lấy, đôi chân dài của cô liền theo đó vòng qua eo anh, kẹp rất chặt, bắp đùi gắt gao để phía bụng dưới của anh.
Mi tâm Diệc Nam vặn vắt sâu hơn, cúi đầu nhìn cô có điều suy nghĩ.
“Mạch Nha ” cô mèo con tựa vào cổ anh mà cọ, lông mi như một dải quạt nhỏ hương bồ gãi gãi cổ anh. Như có dòng điện quỉ dị xẹt qua người. Đôi con ngươi Diệc Nam ám muội sầm xuống, cúi đầu nhìn cô trầm mặc.
Diệp Ân hiển nhiên là uống không ít, đã hoàn toàn không phân biệt rõ người trước mắt là ai, từng tiếng “Mạch Nha” kia thực sự mang đến sự nóng giận của Diệc Nam.
Anh cũng không muốn là thế thân, một tay nâng cô lên, hung hăng tét vào mông cô: “Thử gọi sai tên tôi một lần nữa xem!”
Viền mắt Diệp Ân vốn đã đỏ lên lại càng hồng như con thỏ nhỏ, một tay che trước mông, tội nghiệp nhìn anh: “Anh đánh tôi.”
Cái này mà cũng gọi là đánh?
Diệc Nam đầu đầy vạch đen, ôm ngang người cô đi ra ngoài, cố ý trầm mặt hung dữ nó


XtGem Forum catalog