Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/529 lượt.
ới mức ngây người, sau khi phản ứng lại liền đột ngột thoát khỏi lòng anh.
Giang Dục Phong có vẻ bất mãn, anh khẽ nhíu mày, ánh mắt ai oán: "Sao vậy? Lời nói của anh khiến em bất ngờ quá à? Phản ứng hiện giờ của em là sao?"
Cô vừa lùi về sau một chút theo bản năng, vừa nói: "Giang đại thiếu gia à, anh không nên đùa như vậy. Có phải anh thấy quá nhàn rỗi không? Hay là anh mắc bệnh hồ đồ mất rồi? Ngựa tốt không nhai lại cỏ! Nếu anh thực sự cảm thấy thiếu bạn gái bên mình thì chọn đại một cô trong đám gái lẳng lơ chuyên mua vui cho đàn ông kia, hà cớ gì lấy tôi ra làm trò đùa thế? Hơn nữa...".
"Nhiếp Lạc Ngôn!" sắc mặt anh thay đổi rất nhanh, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa, liền ngắt lời cô trầm giọng nói: "Sao em lại khẳng định chắc chắn rằng bên anh có cô gái khác? Có thể thời điểm này không còn ai khác để anh chọn lựa? Cũng có thể...". Anh ngừng lại một chút, trong đáy mắt dường như có tia nhìn thất vọng, ẩn chứa tâm trạng khiến cô không thể nhìn thấu. Anh chỉ nhìn cô, rồi chậm rãi nói từ câu từng chữ: "Cũng có thể, anh chỉ muốn được ở bên em?".
Lúc này, cô không nén nổi tò mò đưa mắt quan sát Giang Dục Phong, thấy anh vô cùng bình tĩnh. Anh ngồi dựa vào đầu giường, đôi mắt đen láy dường như không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ bình tĩnh nhìn thẳng vào cô, như thể đang chờ câu trả lời, lại như thể anh không phải là người vừa thốt ra câu nói lúc nãy vậy.
Vừa rồi, lẽ nào không được coi là tỏ tình sao?
Tuy anh không nói "Anh thích em" hoặc "Anh yêu em", nhưng với ý nghĩa đó, rõ ràng là anh đang tỏ tình! Vậy thì tại sao giây phút này anh lại có thể ra vẻ như chẳng có chuyện gì vậy?
Nhiếp Lạc Ngôn vừa thầm khâm phục vừa nghi hoặc tiếp đó cúi đầu suy nghĩ như không có việc gì rồi rảo bước rời khỏi căn phòng.
Mãi tới ngày thứ hai khi đáp chuyến bay về, đáp án mà Giang Dục Phong chờ đợi vẫn chưa thấy đâu. Tuy Nhiếp Lạc Ngôn không từ chối nhưng cũng chẳng đồng ý, hình như cô đang rơi vào trạng thái nào đó, hai lông mày lúc lại nhíu chặt vào, dáng vẻ đầy buồn bã.
Chỉ cần thế thôi đã khiến Giang Dục Phong vô cùng khó chịu.
Ở bên anh, lẽ nào người ta lại cảm thấy lúng túng như thế?
Nhưng anh lại không thể bộc phát được, con người cô từ trước tới giờ luôn như vậy, như thể bị dồn ép tới mức lo lắng, thậm chí hễ tức giận là không để đường lui cho bản thân dù chỉ một chút, cho dù sau đó phải hối hận vạn phần cũng chẳng sao. Anh rất hiểu, hiểu từng ly từng tí tính bướng bỉnh cũng như sự mạnh mẽ của cô.
Máy bay đang bay trên tầng mây, như thể bay đến tận cùng của bầu trời, ráng chiều màu cam nối liền một dải từ phía bắc tới phía nam, rồi dần nhuộm đỏ và lan ra khắp nơi, nhìn từ cửa sổ máy bay, dễ dàng nhận thấy vẻ đẹp người ta phải ngỡ ngàng. Dáng vẻ cô lúc này rất đẹp, khuôn mặt ngập trong bóng mây nửa sáng nửa tối, những tia sáng nhỏ nhoi như đang nhảy nhót trên mái tóc. Cô mê mẩn nhìn ngoài cửa sổ đường nét trên khuôn mặt dịu dàng tới mức không thể tưởng tượng nổi, khiến người ta không thể kiềm chế được và chỉ muốn giơ tay chạm vào.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh không nói nên lời với một cô gái, anh không ép cô, nhưng cũng không đồng nghĩa với việc mặc cho cô tiếp tục giả ngây ngô vô thời hạn.
Nhiếp Lạc Ngôn đang chăm chú nhìn biển mây mịt mùng bên ngoài máy bay, nhưng vẫn đột nhiên phát hiện có ai đó nắm chặt tay mình.
Cô quay đầu sang bên, chỉ mấy ngày ngắn ngủi nhưng dường như cô đã quen với thói động chân động tay của anh. Cũng có thể đã quá quen với điều này, cho dù chia tay nhưng một bộ phận nào đó trên cơ thể cô vẫn giữ ký ức đối với anh. Tới giờ, ký ức đó đang dần trở lại, giống như ngọn lửa sắp tàn đột nhiên sáng bừng và nhanh chóng lan tỏa.
"Anh cho em thời gian ba ngày."
"Gì kia?", cô kinh ngạc, nghĩ một hồi lâu mới hiểu anh đang nói gì, liền từ chối: "Không được".
Người đàn ông bên cạnh rướn mày: "Sao vậy?".
Thực ra cô rất muốn trả lời anh: "Chúng ta không thể", nhưng cuối cùng cô vẫn nói như ma xui quỷ khiến: "... Ba ngày quá ngắn ngủi". Nói xong, cô tự cảm thấy khó chịu với mình.
Còn gì đáng để suy nghĩ nữa? Người đàn ông như anh, đối với các cô gái mà nói, luôn giống với ác quỷ hồn ma, tràn ngập sức hấp dẫn nhưng lại khiến bạn không thể nhìn rõ trái tim anh ta, cũng không thể xác định nổi rốt cuộc anh ta có trái tim không nữa.
Càng nghĩ cô càng nghi ngờ, không hiểu những lời nói tối qua rốt cuộc có phải do anh nhất thời đầu óc không tỉnh táo, hay do cố tình trêu chọc cô không? Bởi trước đây anh thường như vậy, chốc chốc lại giễu cợt cô, như thể giễu cợt thú cưng vậy.
***
Nhưng lời đã nói ra giống như bát nước hắt đi khó có thể thu lại được. Quả nhiên cô thấy anh xoa xoa cằm như thể đang trầm ngâm suy nghĩ. "Ba ngày không đủ sao? Vậy em cần thời gian bao lâu?".
Cô tranh thủ cơ hội được voi đòi tiên, nói đại: "Ba năm nhé, thế nào?".
Anh nheo mắt, lòng bàn tay nóng ấm vô tình lướt qua mu bàn tay cô khiến cô có cảm giác khó tả, giọng điệu anh trở nên nhè nhẹ: "Nói thế nghĩa là, trong ba năm này em sẽ không yêu và kết hôn với ai đ