Tác giả: Chiêm Qua
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 134889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/889 lượt.
ải không?”
Văn Văn ngồi xuống, đặt một tay lên vai bạn, “Tiểu Mỹ bọn mình luôn đứng về phía cậu!”
Mặt Tiểu Mỹ điềm nhiên như không có chuyện gì, “Chuyện tình cảm cuối cùng cũng sẽ có một kết thúc thôi, gần đây những điều nhận được cũng không tồi.”
Đường Đường: “Cậu định làm gì tiếp theo? Đơn từ chức cũng đã gửi rồi, tòa soạn có nói gì không?”
Tiểu Mỹ: “Tòa soạn không cho mình từ chức, họ nói rằng sau này có thể cho mình làm kiêm chức. Chắc sợ mấy quyển sách bán chạy và đề tài của mình sẽ bị lọt ra ngoài mất.”
Bình Tử: “Vậy xem ra em phải tiếp tục làm công việc biên tập rồi.”
Tiểu Mỹ ngáp rồi nói: “Phụ nữ không nên hi vọng quá nhiều vào tình yêu. Nếu như phụ nữ là hoa, tình yêu giống như bình hoa, còn sự nghiệp là đất trồng. Hoa rời khỏi đất để cắm vào bình sẽ bị khô héo nhanh chóng.”
Đường Đường gật đầu lia lịa.
Tiểu Mỹ cười tiếp tục nói: “Có ba quy tắc quan trọng người phụ nữ phải biết khi tìm kiếm đàn ông, phạm phải điều nào đều giết không tha.”
Văn Văn nghe xong thấy hứng thú: “Ba điều nào?”
Tiểu Mỹ: “Một, đó là đánh phụ nữ. Đàn ông giơ tay đánh phụ nữ cho dù ở hoàn cảnh và lý do nào cũng không thể tha thứ được. Theo một bản điều tra cho thấy, đàn ông đã đánh vợ lần đầu tiên thì đến 70% sẽ đánh lần hai. Hai là lạc lối. Tình cảm giữa hai người ban đầu ổn định và yêu thương, nhưng nếu lạc lối là phản bội lại nhau. Nếu đã quyết định tha thứ cho anh ta lần một thì lần hai, ba cũng có thể xảy ra. Ba là gây tội. Điều này không cần phải nói, một người đàn ông không nhân cách không phẩm giá thì không đáng được lựa chọn làm bạn đời.”
Văn Văn: “Vì vậy đây chính là nguyên nhân cậu chia tay anh ta phải không? Nhưng năm đó… Du Tử không phạm phải mấy điều kia sao cậu vẫn kiên quyết đoạn tuyệt?”
Tiểu Mỹ cười đau khổ, “Mọi người nghĩ với tính cách của Du Tử, một ngày nào đó ba mẹ anh ta bắt phải đánh mình, liệu anh ta có làm không?”
Đường Đường gật đầu, “Cũng đúng.”
Tiểu Mỹ lại nói thêm, “Hơn nữa, mình nghĩ vấn đề này rất đáng để những người phụ nữ hiện đại phải suy ngẫm.”
Bình Tử nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của cô bèn nói, “Em nói xem nào.”
Tiểu Mỹ: “Thời cổ đại, khi con gái xuất giá luôn được dặn dò phải lấy nhà chồng làm trọng. Bởi khi ấy, cô gái không phải lấy một người mà phải coi như lấy cả họ bên nhà chồng. Nhưng người phụ nữ hiện đại không như vậy, nếu không hiếu thuận với ngay cả ba mẹ ruột của mình mà lại mang hết lòng và yêu thương gửi gắm cho bên nhà chồng không phải quá ngược hay sao? Như vậy sau này còn ai dám đẻ con gái nữa? Sau khi con lấy chồng, ngay cả tiền để chăm lo cho nhà đẻ cũng bị nhà chồng lấy mất thì thử hỏi tính hiếu thuận của người phụ nữ truyền thống đi đâu cả rồi? Do vậy mình mới nói, người phụ nữ phải chăm lo cho ba mẹ ruột trước tiên đã, rồi mới lo cho nhà chồng.”
Văn Văn: “Bây giờ đã hiểu được lý do năm đó cậu chia tay Du Tử.”
Tiểu Mỹ cười nhạt, “Mình bỗng nhiên nhớ tới mẹ của Lý Cường.”
Đường Đường vỗ vai Văn Văn, “Mẹ chồng tương lai trước đây của Tiểu Mỹ thật đáng sợ. Nhưng mẹ chồng Văn Văn lại không như thế, bà giống như thiên sứ vậy! Văn Văn, cậu cũng nên mừng thầm đi.”
Nghe bạn nhắc đến Lý Cường, Văn Văn thấy chán nản gạt tay bạn ra.
Bình Tử thấy Văn Văn và Đường Đường đang gật đầu lia lịa thì nói ngay, “Thôi đi em, lại đem học thuyết của em đi tuyên truyền rồi, làm hỏng cả con cái nhà lành.”
Tiểu Mỹ ngẩng đầu lên nhìn Bình Tử, nhìn Đường Đường rồi như đã hiểu ra chuyện gì nên không nói nữa.
Bình Tử thấy ba cô gái không để ý đến mình chỉ đành hạ người, “Đúng rồi, anh nhớ gần đây có một chợ chuyên bán đèn. Mấy hôm trước anh thấy có một chiếc đèn được thiết kế hay lắm, muốn mua tặng Văn Văn làm quà cưới nhưng bà chủ ở đó nhất định không bán, nói rằng đã có bạn đặt mua rồi. Bây giờ mình cùng đi xem có chọn được đèn nào đẹp không, anh chi.”
Đường Đường kéo tay Tiểu Mỹ, “Anh đi cùng cô ấy đi, cô ấy thích là được. Em về nhà với Tiểu Mỹ, bọn em có chuyện riêng.”
Văn Văn khá vô tư, không nhìn ra được sự tinh tế của Đường Đường, nghe bạn nói như vậy, cô nghĩ mình cũng chẳng biết khuyên gì Tiểu Mỹ, có lẽ để Đường Đường tâm sự riêng với Tiểu Mỹ thì phù hợp hơn. Nghĩ vậy cô đồng ý đi cùng Bình Tử luôn.
Bình Tử nghe thấy vậy thì rất buồn, chỉ tay ra phía cửa rồi hai người cùng đi.
Nhà là gì?
Không dám tiến vào ranh giới giữa hai chúng ta, em chỉ là một người lữ khách cô độc, lay động trong gió, mang theo chút tia sáng của vì sao.
Không muốn anh nhìn thấy đôi mắt ngập nước, em chỉ là người lữ khách cô độc, chợt ngẫu nhiên quay đầu lại trong mưa, mang tình yêu cất giấu sâu hơn.
Không muốn để anh biết trái tim đã rỉ máu, em chỉ là người lữ khách cô độc, bất chợt ngẩng đầu nhìn trộm trăng, rồi mới nhận thấy rằng: Không có trăng tròn, chỉ còn trăng khuyết.
— “Người lữ khách cô độc”
Lý Cường nhìn kỹ, đó là một người đàn ông nho nhã tuấn tú, trong lòng anh thầm trào lên sự khâm phục con mắt tinh tường của Lăng Lăng. Anh giơ tay ra bắt ta