Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 134567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/567 lượt.

ung Phong nói: “Vậy anh cũng ngủ”.
Tĩnh Uyển cuốn chăn, nhưng không giữ được bị anh kéo ra, cô “hừ” một tiếng: “Anh đắp chăn của anh ấy…”.
Những lời phía sau đều bị vùi trong nụ hôn nóng bỏng. Anh kẹp chặt lấy cô, dường như muốn ép cô vào bản thân mình, cô hơi khó thở, anh cắn lấy da thịt mềm mại của cô, tình cảm dường như bộc phát không thể khống chế, anh làm cô đau, cô khẽ rên một tiếng, anh lại coi như không biết, chỉ điên cuồng muốn nuốt gọn cô.
Đêm yên tĩnh đến cực điểm, có thể lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân cảnh vệ bên ngoài tường, xa xa vẳng lên một, hai tiếng chó sủa, tiếng tích tắc nhỏ bên cạnh nghe quen thuộc mà gần gũi, lúc tỉnh dậy anh thẫn thờ một lúc mới nhận ra, hóa ra là chiếc đồng hồ đó của mình. Sau khi đưa nó cho cô, cô luôn đem theo bên người, cô đã quen đặt chiếc đồng hồ đó ở dưới gối, anh muốn lấy ra xem giờ, nhưng lại chạm phải kim loại lạnh lẽo, hóa ra là khẩu súng ngắn của mình. Anh đặt súng xuống dưới gối, đưa tay ra như thể vô tình chạm vào tóc cô, trơn mượt mà thật dày, có mùi hoa nhài nhàn nhạt, là mùi hương dầu gội đầu Paris.
Cô ngủ rất say, như một đứa trẻ vô tri, hơi thở đều đều. Anh nhỏm người lên nhìn cô, chăn bông hơi tuột ra, lộ ra bờ vai trắng nõn, mềm mại như ngọc. Anh chầm chậm hôn lên vai cô, cằm anh lún phún râu, chọc vào khiến cô hơi động đậy, cô sợ ngứa nên sợ nhất là anh dùng râu chọc cô. Từ rất xa truyền đến tiếng chim kêu lách chách, trời đã sắp sáng rồi.
Hôm nay anh không bận việc gì nên ngủ rất muộn mới dậy, ăn trưa với Tĩnh Uyển xong liền đến núi Nguyệt Hoàn ngắm lá đỏ. Buổi sáng trời vốn âm u, đến gần trưa màu trời vẫn ảm đạm như hoàng hôn. Trên núi chỉ có một con đường đi, xe lái đến lưng chừng núi thì họ xuống xe. Gió trên núi rất to, thổi thốc lông cổ chiếc áo da rái cá quét vào mặt cô, ngưa ngứa khiến cô phải dùng tay để giữ. Cảnh vệ đã được bố trí vác súng đứng hai bên đường núi ngoằn ngoèo, từ xa trông như những chấm đen nhạt nhòa.
Khắp núi lá đỏ đã chuyển sang màu đỏ ối, xung quanh đều cháy lên như một ngọn lửa rực rỡ, lá cây phong và cây thích rơi đầy đất, lá rụng tích thành một lớp dày trên mặt đường, giẫm lên êm ru, không phát ra tiếng động. Anh nắm tay cô, hai người lặng lẽ đi về phía trước, các cảnh vệ đương nhiên rất biết điều, chỉ theo sau từ xa. Một bên đường có một cây rẻ quạt rất lớn, những chiếc lá rẻ quạt nhỏ, vàng rực rụng kín gốc cây, cô cúi xuống nhặt một chiếc lá, cô ngẩng đầu lên nhìn ngọn cây chọc trời đó, xung quanh là một trời lá đỏ, chỉ có mội cây rẻ quạt này lẻ loi lá vàng, bỗng nhiên ngẩn ngơ nói: “Một cây to như vậy lại cô độc ở đây, thật đáng thương”.
Mộ Dung Phong vốn không cảm thấy gì, bỗng nghe cô nói một câu như thế, chỉ thấy trong lòng như sóng động, anh quay mặt đi nhìn lên núi: “Ở đó không phải có một ngôi miếu sao?”.
Tĩnh Uyển thấy một góc tường màu vàng nhạt ẩn hiện sau thân cây, nói: “Hình như là một ngôi miếu, chúng ta đi xem xem”.
Tuy cô đi một đôi giày đế bằng nhưng đi một lúc đã cảm thấy không nhấc nổi chân, cứ lê từng bước một, cảm thấy hai chân như nặng ngàn cân. Anh thấy cô đi lại vất vả, nói: “Anh cõng em nhé”.
Cô quở trách nói: “Vậy ra cái gì chứ?”.
Anh cười nói: “Không phải Trư Bát Giới còn cõng cô dâu sao?”.
Cô tươi cười hớn hở: “Anh còn thích làm Trư Bát Giới à, em không cần anh đâu”.
Anh cũng không kìm được: “Em là đồ xấu xa, không chú ý nói một câu liền bị em bắt được”.
Anh đã quỳ xuống: “Nào”.
Cô do dự một lát, cảnh vệ phía trước đã lên miếu, cảnh vệ phía sau còn ở con đường núi phía dưới, trong rừng chỉ có tiếng chim muông véo von, xa xa lờ mờ hình bóng cảnh vệ lướt qua, cô vốn ham vui, cười dựa vào lưng anh, ôm lấy cổ anh.
Anh cõng cô lên từng bậc, những bậc thang lát đá xanh uốn lượn từ trong rừng đi lên cao, cô ôm chặt lấy cổ anh, trên đầu là những cây lá đỏ đỏ rực, vừa giống như vô số ngọn lửa cháy giữa không trung, lại vừa giống như hoa mùa xuân, nở rực rỡ tươi thắm. Màu trời ảm đạm âm u, trông như sắp mưa, những đám mây xám xịt như sắp ập xuống. Anh đi từng bước lên bậc thang, mỗi bước đều hơi lắc lư, nhưng vai anh rộng phẳng, có thể để cô dựa dẫm như thế.
Cô hỏi: “Trước đây anh từng cõng ai chưa?”.
Anh nói: “Chưa, hôm nay là lần đầu đấy”.
Cô ôm anh càng chặt hơn: “Vậy anh phải cõng em cả đời”.
Cô ở phía sau không nhìn được vẻ mặt anh, anh đi từng bước trên bậc đá, chắc khó đi hơn, cho nên giọng nói hơi kỳ lạ: “Được, anh cõng em cả đời”.
Trên núi có một ngôi miếu Quan Âm, không hề có người xuất gia làm trụ trì, chỉ có người trong núi mỗi dịp lễ tết đến thắp hương mà thôi. Các cảnh vệ đã kiểm tra trong và ngoài miếu xong liền lui ra xa, anh nắm tay cô vào miếu, bên trong tượng Bồ Tát tôn nghiêm, tuy nước sơn vàng đã bị bong ra nhưng khuôn mặt từ bi của Bồ Tát vẫn vậy. Cô tiện tay lấy một cây hương, cắm vào trong lư hương đá, thành khẩn vái ba vái.
Anh nói: “Không ngờ em còn tin cái này?”.
Mặt cô chợt đỏ bừng: “Em vốn không tin, bây giờ bỗng hơi tin rồi”.
Anh hỏi: “Vậy em nguyện ước điều gì, đến lúc đó anh còn đưa em đi trả n