Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 134917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/917 lượt.
anh Quang, chính vị đại ca này đã cho anh em bọn họ cơ hội làm lại cuộc đời, cho nên chỉ cần không liên lụy tới em trai, anh có thể làm bất cứ chuyện gì, anh Quang có gì cần anh giúp, anh cũng không từ chối.
"Hiện tại đúng là có chuyện không thể không nói. Sáng hôm nay em gặp được hai người. . . . . ." Quản Mục Đông miêu tả sơ lược hình dáng của hai tên côn đồ mà anh gặp ở chợ: "Bọn họ ngăn bạn em lại, ở trên phố bắt chẹt vơ vét tài sản của cô ấy, còn tự xưng là người của anh, em nghĩ nên để cho anh biết ---." Anh Quang chán ghét nhất là thuộc hạ của mình bày ra những mánh khóe thủ đoạn này nhất, như vậy sẽ giúp anh ta loại bỏ phần tử thối nát, cũng xả giận thay Trạm Tâm Luân.
"Bạn gì?"
"Cô ấy là. . . . . . người mà em quen biết lúc đi xem mắt lúc trước."
"Ờ?" Anh Quang nổi lên hứng thú: "Được, nếu như người phụ nữ của cậu bị ức hiếp, anh sẽ đặc biệt dặn dò xử lý."
"Cô ấy không phải người phụ nữ của em. Cô ấy không có hứng thú với em." Haizz, thật thất vọng. Quản Mục Đông đi ra cửa chính, mở cửa xe, lấy đồ ở chỗ ngồi phía sau ra, đem vào nhà.
"Tại sao?"
"Em đâu biết tại sao, có thể em không phải là loại cô ấy thích."
"Nếu người ta không thích cậu, hà cớ gì phải ra mặt giúp cô ta?"
"Cô ấy gặp nguy hiểm, em đương nhiên phải giúp đỡ, hơn nữa, việc anh kiêng kỵ nhất chính là thuộc hạ làm mấy chuyện như vậy, em gặp, đương nhiên phải báo cho anh. . . . . . Tuy chúng ta rất ít khi gặp mặt nhưng vẫn là bạn bè."
"Có những lời này của cậu là đủ rồi." Anh cười nhẹ: "Cần gì cứ nói cho anh biết, đừng khách khí, cậu giống như con trai tôi --"
"Anh chỉ lớn hơn em mười ba tuổi, đừng dùng giọng điệu của người cha già nói chuyện được không?"
"Anh nhìn cậu lớn lên, hơn mười ba tuổi cũng đủ làm ba cậu rồi. Chị dâu cậu cũng rất quan tâm đến cậu, hai hôm trước nói tới việc cậu vẫn chưa kết hôn, cô ấy nói muốn giới thiệu đối tượng cho cậu."
"Cảm tạ, không cần đâu." Hiện nay anh chỉ có hứng thú với Trạm tiểu thư.
"Thật sự không cần? Đối phương là phó giám đốc của công ty mậu dịch, dung mạo rất xinh đẹp, tính tình phóng khoáng cởi mở, hẳn là sẽ hợp với cậu--"
"Thật sự không cần mà."
"Chẳng lẽ cậu vẫn chưa buông tha cho cái người phụ nữ không thích cậu sao?"
"Em -- Ah?" Sau chỗ ngồi túi đồ, Quản Mục Đông nhặt lên, là cá bào Katsuobushi* mà Trạm Tâm Luân mua hồi sáng.
*: Cá bào Katsuobushi là nguyên liệu chính cho nước dùng dashi, một loại nước dùng cơ bản để nấu để nấu súp miso shiru, súp ozouni, hay dùng nêm nếm trong nhiều món ăn khác của Nhật Bản. Cá bào Katsuobushi cũng có thể ăn liền (cá đã được bào mỏng và sấy chín) là món không thể thiếu khi ăn bánh xèo Nhật Bản, bánh bạch tuộc Takoyaki
"Sao vậy?"
"Em mới vừa lái xe đưa cô ấy về nhà, Cá bào Katsuobushi mà cô ấy mua đã rớt sau ghế ngồi." Đại khái là về đến nhà cũng không kiểm tra, chắc cô ấy quá mệt mỏi nên vẫn chưa để ý.
"Mục Đông, " Nghe thấy giọng điệu khác thường của cậu ta, anh Quang nghi ngờ hỏi: "Cậu đang cười sao?"
"Hửm? Đúng vậy, em cảm thấy rất thú vị, cô ấy rớt đồ cũng không phát hiện." Phải đem đồ trả lại cho cô ấy, phải đưa trực tiếp sao? Không biết cô ấy đã ngủ chưa? Hay là nên gọi điện thoại trước rồi mới đem đồ đến. . . . . .
"Cậu chắc sẽ không vì có cớ tìm cô ấy, mà vui mừng đó chứ?"
"Sao có thể như vậy được? Em chỉ muốn trả đồ cho cô ấy. Em là cái loại đàn ông sẽ vì một bịch cá bào Katsuobushi mà hưng phấn sao?" Anh cười, cực kỳ hứng thú nói: "Em phải gọi điện cho cô ấy, cúp máy trước."
"Này --" Thật sự không có sao?
Trạm Tâm Luân đem đồ ăn đã mua để lại trong bếp, xách theo bữa sáng trở về phòng. Mẹ và em trai đều đi ra ngoài, trong nhà yên tĩnh, tiếng vang mà một người tạo ra, cực kỳ rõ ràng.
Cô ngồi vào bàn, mở máy tính ra, lướt đến mấy trang web tin tức. Thói quen của cô là vừa ăn vừa đọc tin tức, hoặc là đọc để tìm thông tin sáng tác, dùng thời gian rảnh rỗi bổ sung kiến thức, lúc sáng tác sẽ không vì không hiểu gì đó mà dừng lại tra cứu.
Mèo yêu đang ngáy khò khò ngay cạnh chân cô, ngủ đến mức cô lấy chân đạp nhẹ vào bụng nó, nó vẫn không tỉnh.
Cô cắn bánh nướng, thiếu ngủ khiến cho miệng cô đắng chát, hầu như không nếm được hương vị của bánh nướng. Cô di chuyển chuột, click vào liên kết tin tức, thỉnh thoảng liếc về góc phải dưới màn hình MSN không có động tĩnh gì, sau đó bật cười vì hành động của mình.
Cô về đến nhà mới được mấy phút, tám phần là anh vẫn còn đang lái xe, đâu thể nào nhanh như vậy đã thêm cô vào danh sách bạn tốt? Nói không chừng anh căn bản sẽ không thêm, hỏi tài khoản của cô chỉ vì nhất thời hứng thú.
Trạm Tâm Luân lao tới đồng hồ báo thức, đúng sáu giờ, cô không khỏi rên rỉ: "Không xong rồi, ngủ quá lâu. . . . . ."
Cô nhảy dựng lên thay áo ngủ ra, mở máy tính dùng để ghi lại linh cảm và viết nháp, hồi tưởng đến đâu thì viết đến đó, nhưng ngủ quá nhiều, đầu óc cô choáng váng, âm thanh bên ngoài lại càng ra sức quấy nhiễu suy nghĩ của cô.
Cô ra khỏi phòng, chỉ thấy cửa p