XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.

i được ba tháng, tuy rằng bác sĩ nói có thể vừa phải, nhưng anh là mũi nhọn giới quân nhân, mãnh hổ chiến trường cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ ở trên giường, cắn răng thề với bác sĩ phụ khoa, vẫn nên chờ qua tháng đi, như vậy mới an toàn, an toàn....
Bởi vậy thiếu tá thăng cấp từ độc thân đến gia đình này chỉ có thể ôm vợ thành nghiện.
"Chính anh là người đề nghị mà, bộ trưởng \'bộ an toàn\'......" Cuối cùng Ôn Hân cũng đã chuẩn bị xong đồ dùng, xoay người ngẩng đầu nhìn thiếu tá, nhìn nhìn, Ôn Hân đột nhiên giang hai tay, chỉnh lại thắt lưng trên người anh, "Lệ Minh Thần, anh nhất định phải thật khỏe mạnh, vì em và thịt viên anh cũng phải khỏe mạnh, nếu hôm nay không chịu được mệt mỏi thì em cũng sẽ rất mệt...."
"Ừ......" Thiếu tá ngầm đồng ý cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh đầu vợ, cô dâu có mùi nước hoa nhàn nhạt, ngay cả tóc cũng có hương vị ngọt ngào nhè nhẹ, "Bà xã, anh đồng ý với em, nhưng em cũng phải đồng ý với anh hai điều kiện được không?"
"Điều kiện gì vậy?"
"Thứ nhất, có thể đừng bảo con gái của anh là thịt viên có được không, anh thấy em ăn uống như vậy nếu gọi như thế, ngộ nhỡ con gái chúng ta lại......"
"Lệ Minh Thần! Anh chê em lãng phí lương thực nhà anh!"
"Không có, không có, anh không chê..... Haizzz, được rồi, thịt viên thì thịt viên......" Lệ Minh Thần thích con gái, hiện tại anh chỉ có thể cầu cho con gái sau khi sinh ra sẽ mang bộ dáng đầy sức sống.
"Điều kiện thứ hai?" Phụ nữ có thai tính tình hay thất thường, tới nhanh đi cũng nhanh, Ôn Hân bị thiếu tá giữ nắm tay, trấn an vững vàng dựa vào người anh hỏi.
Nói đến điều kiện thứ hai, Lệ Minh Thần liền tức giận, Tả Tuấn chính là cố ý, anh không tin chỉ ngắn ngủi mấy ngày đã thu xếp hôn lễ ổn thỏa vậy mà Tả Tuấn lại để xảy ra sai sót nho nhỏ trên hỉ phục của chú rể, "Bà xã, anh đổi sang quân trang được không?"
Ôn Hân rời khỏi vòng tay của Lệ Minh Thần, nâng cằm quan sát trong chốc lát rồi mở miệng, Lệ Minh Thần vốn tưởng rằng cô nhất định sẽ đồng ý với anh, người lính ấy à, đương nhiên lúc mặc quân trang chính là lúc đẹp trai nhất, cô dâu nào không hi vọng chú rể nhà mình đẹp trai chứ.
Anh đã nóng lòng chuẩn bị đi lấy quân trang, nhưng dưới chân đột nhiên bị vướng.
Ôn Hân nói, "Mặc như vậy đi, không tồi nha." Tuy chỉ là điểm nhỏ, nhưng nhiều nhất chỉ là lộ ra rõ bắp thịt trên người thiếu tá thôi, chỉ không hợp với cơ thể chút chút thôi.
Khó được dịp Tả Tuấn tìm được chút tiện lợi trên người anh, vậy thì thuận theo anh ta đi, dù sao anh ta thèm muốn anh nhiều như vậy mà.
Tả ngựa đực tiếp đón khách khứa bên ngoài hắt xì một cái, cậu em trợ lý lấy khăn giấy đưa cho anh, "Cậu Tả, nhóm hợp tác làm ăn với chúng ta đều muốn đến dự hôn lễ rất nhiều, vì sao lại không mời?" Cậu trợ lý này mới tới nửa năm, tuy rằng làm việc có chút năng lực, nhưng về mặt phán đoán tâm ý đối phương vẫn còn kém một chút.
Tả Tuấn xoa xoa cái mũi, đem giấy gấp lại gọn gàng ngăn nắp, tiến đến bên cạnh thùng rác, "Muốn biết sao?" Theo thói quen nhíu mày lại.
"Tự nghĩ đi." Tả Tuấn ngay cả hồn cũng không bỏ lại cho trợ lý nhỏ, đến chào hỏi giám đốc XX.
Hôn lễ thực ra chính là phương thức công bố với thiên hạ, người không nhiều, có thân phận là được. Anh đi tới cửa, nhìn thấy đều là danh thiếp, nở nụ cười mê người. Trợ lý nhỏ vừa chạy tới bị chính nụ cười của anh làm cho mờ mắt, "Cậu Tả, có vị khách không được mời trong danh sách tới, anh xem...."
Tả Tuấn liếc mắt nhìn danh thiếp trợ lý đưa tới - trợ lý tổng giám đốc CMD quốc tế Susie.
CMD quốc tế, xí nghiệp mạnh đứng top 1000 thế giới, Tả Tuấn không rõ, bọn họ không hề hợp tác làm ăn tại sao lại đến đây.



Trình tự hôn lễ bị những người coi tiền như rác hao phí tâm tư để làm cho nó càng đơn giản càng tốt, cho nên đến khi hôn lễ kết thúc, phụ nữ có thai cộng thêm bệnh nhân tinh thần trạng thái có thể dùng hai chữ để hình dung —— phấn chấn.
Nghiêm Mỹ tiễn một nhóm khách cuối cùng, trở lại liền nhìn thấy con dâu vẫn chưa thay quần áo đứng trước cửa phòng thay đồ, còn Ôn Hân đang đứng nhìn xung quanh như muốn tìm cái gì. Nghiêm Mỹ vỗ tay, “Con trai, sao con vẫn ở đây chứ, mau đưa con bé về đi, con không biết phụ nữ có thai sợ nhất là mệt mỏi sao...” Kể từ sau khi nhờ người con dâu bà không muốn gặp mà bà và con trai có thể hóa giải được xung đột, thái độ của Nghiêm Mỹ với Ôn Hân cũng chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung —— mập mờ.
Lớn thì trang trí lại phòng tân hôn cho Lệ Minh Thần, nhỏ thì chuẩn bị cho cô những đồ ăn hàng ngày, cả quá trình hôn lễ Nghiêm Mỹ đều tham gia đầy đủ, ai cũng nhìn ra, thái độ của bà với Ôn Hân đã thay đổi, như vừa rồi bà đã gọi cô.
Lệ Minh Thần xoay mặt đi chỗ khác, không phản ứng chút nào với bà Nghiêm, ngược lại nói với Ôn Hân: “Trước khi đi về anh muốn nói lời cảm ơn với Tả Tuấn...”
Con người lúc còn sống, cha mẹ đều chỉ có một, chỉ là lần này đã không có rồi. Ôn Hân nghĩ hảo cảm của Nghiêm Mỹ với cô chưa chắc đã nhiều hơn, nhưng cô làm như vậy chỉ vì muốn vài năm sau, trong cuộc đ