Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.
Tả Dữu mấy câu, thông báo thời gian bọn họ trở về, rồi đứng dậy đi vào trong.
Những ngày Lệ Minh Thần ở bệnh viện, Ôn Hân đều ở bên cạnh, trong mấy ngày mắt Lệ Minh Thần còn đang quấn băng gạt, một phụ nữ có thai mà nửa câu oán hận cũng không có mà chỉ cẩn thận chăm sóc con trai. Nếu như bà còn bới móc được gì nữa, thì Nghiêm Mỹ quả thật không phải mẹ ruột nữa rồi.
Trước khi ngủ, Ôn Hân đang trong nhà vệ sinh rửa tay, nước rào rào chảy, tiếng cửa mở vang lên.
Bên hông đột nhiên bị ôm chặt, Ôn Hân sợ đến mức nhảy lên, giận dỗi vỗ tay thiếu Tá, “Đừng có làm rộn, lên giường ngủ đi!”
“Vợ à, chiều này anh đã đến gặp bác sĩ, bác sĩ nói...”
“Bác sĩ nói gì rồi hả?”
Nước trên mặt cũng không thèm lau, Ôn Hân xoay người nhìn anh, cô rất lo lắng sẽ có chuyện gì xảy ra.
“Bác sĩ nói, tháng này, chỉ cần nhẹ nhàng là có thể.”
“Bác sĩ nào? Làm gì mà nhẹ nhàng?” Đầu óc Ôn Hân vẫn mơ hồ.
“Khoa phụ sản, bác sĩ Lưu.” Ôn Hân đột nhiên cảm thấy ánh mắt đã bình phục của thiếu tá Lệ đột nhiên đặc biệt nguy hiểm, “Em còn thiếu anh một đêm động phòng đấy.”
“Lệ Minh Thần, anh đùa gì đấy, đây là bệnh viện, còn anh là bệnh nhân.”
“Chỉ có mắt anh bệnh thôi, những chỗ khác đều bình thường, không tin thì cho em thử.” Thiếu tá cười gian ôm lấy vợ đi ra khỏi nhà vệ sịnh.
Phòng bệnh cao cấp có một chỗ tốt, giường đặc biệt lớn.
Lệ Minh Thần vội vàng động phòng bù thì ở thành Phố C Tô Tuấn đang do dự không biết có nên gọi cú điện thoại này không.
Chồng có quyền của chồng
Ôn Hân ngoài miệng từ chối, nhưng trên thực tế lại không thể từ chối mỗi bước đi của Lệ Minh Thần, tựa như một công trình giả, vừa đụng nhẹ liền vỡ thành mảnh nhỏ, từng chút từng chút sụp đổ xuống. Cô không muốn thừa nhận, nhưng cô không thể không thừa nhận, cô muốn anh, cũng như anh muốn cô.
Lúc quần áo chạm vào drap giường màu trắng thì Ôn Hân đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, đè tay thiếu tá lại không cho anh di chuyển, "Khóa cửa!"
Không biết có phải là ảo giác hay không, Ôn Hân cảm thấy Lệ Minh Thần phẫu thuật xong thì trong ánh mắt nhìn cô có thêm một chút khác lạ, tuy rằng thiếu tá sống chết không thừa nhận, nhưng Ôn Hân tin răng đó là dịu dàng.
Lúc này, Lệ Minh Thần mặc quần áo bệnh nhân nền trắng chỉ xanh, đang dùng loại ánh mắt nhàm chán chết người không đền mạng nhìn cô. Nhưng Ôn Hân là người hoàn toàn coi trọng nguyên tác, nơi này là bệnh viện, không phải ở nhà, không khóa cửa, những thứ khác miễn bàn.
Tấm lưng mảnh khảnh áp lên lồng ngực rắn chắc, mồ hôi dưới thân hai người thấm ướt cả drap giường. Lệ Minh Thần vẫn chưa thỏa mãn, cọ cọ bên tai Ôn Hân nói, "Vợ, chúng ta đổi tư thế được không?" Thương lượng với người phụ nữ đang mơ hồ, thiếu tá quá hồ ly rồi.
Ôn Hân hừ hừ vẫn chưa kịp phản ứng nói với anh cái gì đó, dưới thân trống trơn, sau khi trời đất nghiêng đổ, ánh mắt mông lung của cô mới hiện cô và anh đã đổi vị trí, anh dưới cô trên...
Tuy Ôn Hân không có kinh nghiệm, nhưng có một Quý Mai có kinh nghiệm đã sớm nói cho cô biết, trong thời kỳ mang thai, tư thế nam dưới nữ trên tương đối ăn toàn, cô cắn môi, có chút xụ mặt, "Lệ Minh Thần..."
"Nhấp đi!" Thiếu tá kéo tay cô hôn một cái, "Nếu không sẽ không cho xuống đâu đấy."
"Ưm... em, em sắp không chịu nổi rồi..." Phụ nữ có thai thể lực có hạn, mỗi lần nhấp là giống như ăn mòn mỗi sợi dây thần kinh của cô, cảm thụ say lòng người chỉ bảo cho cô không thể không nhanh chóng cúi đầu xin tha.
Lúc này, khoảng cách của hai người vừa mới bắt đầu, ánh trăng đã trượt đến đầu ngọn cây rồi.
***********
Trong mơ màng, Ôn Hân cảm giác mình được bế lên, nhưng hiện tại cô mệt đến mức ngay cả mí mắt cũng không nâng lên nổi, cô muốn ngủ, vì thế, mãi cho đến ngày hôm sau lúc tiếng gõ cửa vang lên, Ôn Hân ngay cả nằm mộng cũng không có.
Ngoài cửa, Nghiêm Mỹ gần như sắp mất hết kiên nhẫn thì con trai Lệ Minh Thần mới chao đảo mở cửa ra.
Nếu như là Ôn Hân ra mở cửa, Nghiêm Mỹ ít nhiều cũng sẽ nói mấy câu phàn nàn đại loại như "Tại sao giờ mới ra mở cửa"…, dù sao cũng là vãn bối, hơn nữa còn ở nơi công cộng là bệnh viện, cứ như vậy mà nhốt bà ở ngoài mấy phút, trưởng bối bình thường chỉ sợ cũng phải tức giận.
Nhưng đối với Lệ Minh Thần, ở giai đoạn này Nghiêm Mỹ vẫn phải chú ý, bà lấy hơi, nói, "Vẫn chưa dậy sao?" Muốn vào trong, nhưng thiếu tá ngăn bà lại, "Đi ra ngoài dạo một chút.", anh đề nghị.
Nghiêm Mỹ có chút vui quá hóa sợ, con trai nói muốn ra ngoài đi dạo với bà. Có thể chuyển biến khiến cho người mẹ sau khi mất mà có được vui cũng có mà buồn cũng có, trên đường đi xuống lầu cùng anh bà có chút phiêu phiêu.
Nói là đi một chút, nhưng trên dọc đường thiếu tá tổng cộng nói chuyện với bà không quá năm câu, mà nội dung không có gì hơn là "Dạ" "Dạ" "Dạ" ... rập theo một khuôn, chút nội hàm cũng không có, nhưng cho dù vậy, Nghiêm Mỹ cũng đã cảm thấy vui mừng tim sắp bay ra ngoài rồi.
Dưới bầu trời Bắc Kinh mùa đông, hai mẹ từ cửa Nam bệnh viện vòng một vòng