Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1770 lượt.

g phương diện quyết định biện pháp rất mạnh, nhưng trong phương diện sắp xếp bệnh viện rồi lấy thuốc lại rất yếu, tựa như câu nói Đinh Nhiên tổng kết đánh giá trong lúc bị cảm cúm Lý Bá Ngôn không phân biệt rõ được thuốc tiêu viêm và thuốc đau đầu.... mức độ đần so với heo thông minh cũng chẳng ít hơn là bao.
Cho nên thiếu tá tiên sinh chuẩn bị xong một miếng cồn sát trùng “hoàn toàn sạch sẽ” để lau mặt cho Ôn Hân chỉ tốn 10 phút, anh cảm thấy so với Lão Lý, thì bản thân vẫn mạnh hơn một chút.
Lúc trở về, Ôn Hân quả thực không lỗ mãng, đàng hoàng ở trên giường chờ đợi, thiếu tá rất hài lòng.
Cục bông lướt qua chỗ mặt không bị thương, cảm giác lành lạnh, xuyên qua con ngươi của Lệ Minh Thần, Ôn Hân nhìn thấy ánh mắt của mình sáng lạ kỳ, mặc dù khi đó cô không thấy mình có hình dạng gì, nhưng khoảnh khắc khi Lệ Minh Thần xuất hiện ở sân thượng của Vạn Bác, cô nghĩ lúc ấy mắt mình nhất định cũng sáng lấp lánh giống như bây giờ, là ánh mắt khi thấy người yêu.
"Lệ Minh Thần...." Ôn Hân trước giờ nói truyện với Lệ Minh Thần luôn thẳng thừng nay đột nhiên hơi thay đổi, âm thanh chậm rãi, từ từ, khiến trái tim Lệ Minh Thần đang nghiêm cẩn lau mặt đột nhiên đập lỡ một nhịp, "Sao vậy? Đau à?"
"Sao anh lại đối xử với em tốt thế!" Lần đầu tiên trong đời Ôn hân chủ động trao một nụ hôn cho người đàn ông làm cô không muốn yêu cũng không được.
Chiếc giường trong phòng ngủ của Ôn Hân bình thường hai người cô cháu Ôn Hân và Noãn Noãn mập mạp ngủ là vừa đủ, khi Noãn Noãn bị đổi thành người đàn ông trưởng thành như Lệ Minh Thần, giường có lớn hơn nữa cũng chỉ có thể dùng từ vừa vặn để hình dung.
Sau khi bị cô gái tấn công ngã xuống, anh nằm ngửa cảm nhận được cô đang nằm sấp trên người, cảm giác mềm mại áp sát vào trong ngực anh.
Ôn Hân hôn rất xuất thần, dường như muốn lấy nụ hôn này để bù đắp lại toàn bộ những bất hạnh mấy năm trước của mình: đầu lưỡi tham tiến vào trong miệng thiếu tá, thử dò xét từng chút một điểm tiếp xúc của anh. Về phương diện hôn môi Ôn Hân mặc dù cũng rất non nớt, nhưng so với Lệ Minh Thần mà nói thì vẫn mạnh hơn một chút.
Chủ động mang theo khẩn trương khiến hô hấp trở nên dồn dập hơn nhiều, mà hiệu ứng phụ của hô hấp dồn dập chính là tiếp xúc giữa hai người càng thêm chặt chẽ.
Chỗ tốt của “gia rất tịch mịch” là chất liệu mềm, mỗi lần hai khối mềm mại trước ngực phập phồng đều kích thích thần kinh nhạy cảm của thiếu tá. Không thỏa mãn với trò chơi của đứa trẻ quá non nớt, hai chân Lệ Minh Thần kẹp chặt, ôm Ôn Hân vào trong ngực bao lại như một chiếc bánh trưng, cuộn xuống dưới thân. Đầu lưỡi đang nghịch ngợm bỗng chốc đổi vị trí, Ôn Hân ngây ngốc không thích ứng kịp, cũng chính vào lúc này, một cỗ hưng phấn nguyên thủy nhất từ thần kinh dọc theo cột sống truyền đến não.... Lệ Minh Thần không cần thầy dạy cũng biết, hút lấy cả đầu lưỡi và linh hồn của Ôn Hân.
Đừng nói đến ôm một cô gái chặt như vậy, từ nhỏ bên cạnh Lệ Minh Thần ngoài đám trẻ con thối trong đại viện ra, thì chưa từng tiếp xúc với con gái.
Một nụ hôn làm cả người Ôn Hân mềm nhũn, lại làm cho máu trong cơ thể thiếu tá hoàn toàn sôi trào. Trong miệng đang mút ngọt ngào đẹp nhất trên đời, tay quen sờ súng cũng bắt đầu thuận theo bản năng đi tìm kiếm tính phúc.
Làn da Ôn Hân sáng bóng nõn nà, lần đầu tiên tiếp xúc, Lệ Minh Thần như điện giật thu tay lại, răng môi tách ra, Lệ Minh Thần khống chế lý trí cuối cùng của mình hỏi Ôn Hân, “Em không hối hận chứ?”
Cứng rắn phía dưới cách quần thường màu vàng nhạt đang kêu gào chuẩn bị vọt ra bất cứ lúc nào, Ôn Hân bị hai chân anh kẹp lại không thể không biết, cô không nói gì, trực tiếp kéo cổ của Lệ Minh Thần về phía mình.
Cơ hội phóng túng cuộc sống có thể cho phép không nhiều lắm, lần này, Ôn Hân quyết định nghe theo trái tim mình.
Khi cắt màn “gia rất tịch mịch”, câu nói cuối cùng trước khi bắt đầu hành động của Lệ Minh Thần chính là: “ Quay về tiểu đoàn sẽ làm báo cáo xin kết hôn!"
Ý thức trách nhiệm không lúc nào là không tồn tại chi phối cơ thể của người quân nhân lưu manh Lệ Minh Thần, cho dù là ở hiện tại trong lúc bản năng lớn hơn lý trí cũng vậy....
Lệ Minh Thần loại bỏ tốc độ lắp ráp súng ống vẫn luôn xếp trước mấy tên ở sư đoàn T, điều này không thể so sánh với bản lãnh cởi quần áo ở trên giường, nếu như so sánh, đoán chừng thiếu tá Lệ vẫn sẽ đứng đầu danh sách, không bao lâu, quần áo trên người anh và Ôn Hân đều bị ném lung tung ở trên sàn nhà rồi.
Lúc bàn tay to của anh lúc nặng lúc nhẹ vuốt ve đường cong trên người Ôn Hân, theo sự khác biệt về sức lực, mức độ lắc lư cơ thể của Ôn Hân cũng khác biệt. Một bên vú no đủ không lớn không nhỏ của Ôn Hân vừa vặn bị người đàn ông nắm lấy, nụ hoa đỏ hồng bị xoa nắn mấy cái liền dựng thẳng đứng kiêu ngạo, giống như đang mời mọc, thiếu tá cúi đầu ngậm lấy.
Mùa hè có ảnh hưởng đến nhiệt độ trong phòng, hai người không đắp chăn cũng không thấy lạnh, nhưng cơ thể Ôn Hân lại không ngừng run rẩy, thứ cứng rắn phía dưới kia không ngừng ma sát vào miệng nhỏ, trong chốc lát một dòng