Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.
c voi đòi tiên!" Lúc hơi thở của đàn ông đánh tới thì phản ứng đầu tiên Ôn Hân chính là thắt chặt chân, khuỷu tay dùng sức, vội vã thoát khỏi người đàn ông hiện đang nghĩ cách sở hữu cô.
Mấy lần giao chiến, thủ đoạn của Tả Tuấn cao hơn cô, đây gần như là khỏi cần nghi ngờ, cho nên Ôn Hân phản kháng nhiều nhất cũng chỉ là bản năng, nhưng thoát khỏi anh ta vốn không dễ dàng như vậy .
"Cô gái...." Tả Tuấn khom lưng che bụng, nhìn bộ dạng cô lần này hiển nhiên là thật sự không hề phòng bị, sau một tiếng kêu thật thấp của người phụ nữ, Tả đại thiếu gia chậm chạp hồi lâu mới nâng người lên, một ngón tay thon dài chỉ về phía đỉnh đầu bọn họ.
Mượn ngọn đèn nhỏ của hầm rượu, một mảng nhỏ giọt nước lần nữa ngưng lại đang tích lũy lực lượng, màu sắc hơi tối đi, làm mấy giọt nhìn qua tựa như quả việt quất chưa chín.
"Hầm rượu này nhiều năm rồi, điều hòa không khí nhỏ ra nước đều là màu quả nho đậm, vừa rồi nếu không phải là tôi, lát nữa lúc đi ra ngoài, lưng cô nhất định sẽ xuất hiện thêm một nhành hoa mai đó…. Cô gái.” Tả Tuấn nói xong, cởi xuống bộ vest trắng, cố ý đem phần lưng run lẩy bẩy tới trước mặt Ôn Hân. Đúng như anh đang nói, một vết màu tím giống như giọt lệ ở phía trên, rất là bắt mắt.
"Nếu như mà tôi nói tôi giúp cô thì sao? Giúp cô và Lệ Minh Thần ở bên nhau?" Ngựa đực kéo kéo cổ áo sơ mi, ngồi dưới đất, khí thế cũng không kém hơn là bao so với Ôn Hân đang đứng trên cao.
Âm thanh ngoài cửa bắt đầu hơi lớn, tròng mắt Tả Tuấn hơi híp lại, "Tôi nói tôi sẽ giúp cô và Lệ Minh Thần ở bên nhau! ...." Nói xong không đợi Ôn Hân phản ứng, trước khi cửa mở ra, Tả Tuấn kéo Ôn Hân đến mặt đất, hôn....
Cửa hầm rượu của nhà họ Tả lâu năm, dễ dàng bỏ mạng dưới cú đá như bay của phó doanh trưởng. Khi trông thấy người phụ nữ của mình bị người đàn ông khác ôm vào trong ngực…. hôn…. Thì hai mắt Lệ Minh Thần giống như củi khô bị cháy…. Đỏ rực rồi. “Tả Tuấn, đồ khốn nạn, tôi thấy anh căn bản không nhớ rõ lời ông đây đã nói với anh rồi!”
Hôm nay kỷ niệm thành lập tập đoàn Hằng Vũ, Nghiêm Mỹ vốn không ngờ con trai sẽ quay về, khi thấy Lệ Minh Thần vui mừng nhiệt tình còn chưa bắt đầu, liền bị khí thế trên mặt con trai mặc bộ quân trang làm ngây ngẩn cả người.
Gần nửa năm không gặp, câu đầu tiên của con trai bà không hỏi “Mẹ, mẹ có khỏe không? Sức khỏe như thế nào?”, mà là giữ bà lại liền hỏi hai câu chẳng liên quan tới mình. Câu đầu tiên: Ôn Hân ở đâu? Câu thứ hai: Tả Tuấn ở đâu?
Đừng nói là Nghiêm Mỹ biết, dựa vào khí thế lúc xông vào của con trai bà không thể nói cho anh biết: “Minh Thần, khó khăn lắm mới về một lần, đúng lúc đi gặp chú Tả của con đi!” Thu lại vẻ mặt yêu thương của người mẹ, Nghiêm Mỹ đề cao âm lượng nhắc nhở anh, bây giờ là trường hợp nào.
Lúc này, Tả Dữu ôm Ôn Noãn mập mạp cuối cùng cũng thở hồng hộc chạy tới nói với mẹ cô “Mẹ, chị ấy là bạn gái của anh trai con, là người ‘anh’ này, chứ không phải người kia!” Nói xong, Tả tiểu thư kéo một người làm qua hỏi, "Anh cả đâu!"
Nhìn thấy cảm xúc của Lệ Minh Thần nghiêm trọng khác thường, trong đầu Nghiêm Mỹ lặp lại câu nói của con gái: là người anh này, không phải người anh kia.
Thì ra là bà vẫn hiểu lầm, nhưng chân tướng phía sau hiểu lầm này bà hoàn toàn không thích!
Không trả lời câu hỏi của chồng – Tả Lập Đông vừa mới đi từ biệt thự ra, sau khi qua quýt nói một câu, Nghiêm Mỹ vội vàng chạy theo hướng Lệ Minh Thần vừa rời đi. Cho dù bà có chạy nhanh hơn nữa, cũng không đuổi kịp tốc độ của con trai, càng không ngăn được Lệ Minh Thần đấm một cú lên mặt Tả Tuấn. “Còn không nhớ kỹ nữa thì đừng trách tôi lần sau sẽ không phải là lấy một đấm này để nhắc nhở anh đâu, ‘anh hai thân mến’ của tôi!”
Mắt Lệ Minh Thần đỏ lên như muốn ăn tươi nuốt sống Tả Tuấn, nhìn đám người đang sợ hãi vây xem ở cửa, trong lòng Nghiêm Mỹ lại lạnh cả người, nhưng không lạnh được bao lâu, thì con trai đã xoay mặt đi tới trước mặt mình, con trai cao hơn mình một cái đầu đứng ở trước mắt, nghiến răng nói từng câu từng chữ: “Cô gái này bây giờ là bạn gái con, không lâu nữa sẽ là vợ con, con dâu mẹ, vì thế chuyện của cô ấy có con là được rồi, mẹ, không phiền mẹ hao tâm tổn trí.”
Lệ Minh Thần hiểu chuyện quá sớm, từ nhỏ năm tuổi đã hiểu rõ ba nó tử trận là chiến sĩ giải phóng quân anh dũng, biết Tả Lập Đông không phải là cha thật của nó. Sau khi sinh Tả Dữu, vì giúp Tả Lập Đông gây dựng sự nghiệp, Nghiêm Mỹ lại đem hai anh em Lệ Minh Thần ném tới bên cạnh ba (tức ông ngoại của LMT), vừa ném đã là mười mấy năm, trong đến khi Dữu Tử lên lớp tám sự nghiệm đi vào quỹ đạo Nghiêm Mỹ mói đón con gái lại bên cạnh, nhưng lúc đó Lệ Minh Thần đã học trường quân đội, đã rất xa cách với mình rồi.
Lấy một câu để hình dung cuộc đời của Nghiêm Mỹ, thì đó chính là lấy sự nghiệp trao đổi tình thân cả đời.
"Minh thần...." Nghiêm Mỹ chưa từng nếm trải mùi vị thất bại không cam lòng bị con trai ném lại một câu như thế liền dẫn cô gái kia đi mất, nên bước ra cửa đuổi theo.
Nhân vật chính rời sàn, các vai phụ vây xem cũng tản đi, Tả Lập Đông vẫn luôn